Những O đó vừa hiểu chuyện, vừa biết nghe lời, lại ngọt ngào gọi bạn là “chị đẹp”. Còn có thể giúp bạn được vài việc trong công việc.
Bạn vốn sống vì tương lai của chính mình. Dù là quá khứ hay hiện tại, bạn chưa từng tự nhận mình là người cao thượng.
Nhưng vậy thì sao? Dù gì bạn cũng chịu khó giả vờ tử tế trước mặt Cừu Chử, không xé toạc mặt nhau đến mức khó coi, như thế đã là tốt lắm rồi, phải không?
Huống chi, bạn ở bên ngoài cũng chỉ là vui đùa với mấy gã kia. Bạn không tự làm mình mang thai, không mang con về cho Cừu Chử, cũng chẳng có ý định quản hắn. Nếu hắn muốn ra ngoài chơi với người khác, bạn cũng chẳng thấy phiền.
Bạn chỉ là một người bình thường, muốn sống ở thành phố này, đối mặt với từng ấy cám dỗ nhưng vẫn giữ cho mọi chuyện không ầm ĩ đến tai Cừu Chử, thật sự đã rất khó rồi.
Những kẻ xem bạn như cái gai thì không đời nào giúp bạn. Bạn chọn con đường tốt nhất cho chính mình, đó vốn dĩ là lẽ thường tình thôi.
Bạn đẩy Cừu Chử ra, rồi lập tức đi đến sofa nằm xuống.
Đương nhiên, những kẻ đó chưa bao giờ giúp bạn được gì, nhưng Cừu Chử ít nhất vẫn chịu nuôi bạn. Chỉ riêng chuyện bạn có thể ở trong căn hộ rộng rãi thế này dựa vào chút tiền lương bèo bọt là đủ thấy, nếu không có Cừu Chử, chắc kiếp sau bạn mới dám mơ đến chuyện này.
Cho nên nói, ly hôn là điều không thể. Huống chi, nếu bạn thật sự ly hôn với Cừu Chử, e rằng đám người kia, những kẻ bênh vực nhau một cách bệnh hoạn, sẽ tìm cách dồn bạn vào chỗ chết.
Bạn nhớ rõ lần đầu tiên Cừu Chử đưa về nhà gặp cha mẹ hắn, rồi gặp cả anh trai và chị hai. Khi đó, cả người bạn lạnh buốt.
Một nhà toàn Alpha, chẳng ai thèm để mắt đến một Beta như bạn. Ánh mắt họ luôn mơ hồ chứa đầy chán ghét và khinh thường.
Ngay cả trong môi trường sinh viên còn không khắt khe đến thế. Còn ở đây, những ánh mắt của giới thương nhân độc đoán, sắc lạnh và thấu suốt như nước trong. Vừa nhìn đã biết họ nghĩ gì. Bởi vậy, chẳng ai từng tưởng bạn và Cừu Chử có thể kết hôn. Càng không ai tin hai người lại có thể ở bên nhau nhiều năm đến vậy.
Bạn uống xong chén trà mật ong trên bàn, nhíu mày, cố gắng dùng giọng điệu thật tự nhiên hỏi hắn: “Đã muộn rồi, sao vẫn chưa đi ngủ?”
Cừu Chử trầm mặc đứng ở hướng cửa phòng khách. Bạn nỗ lực lấy lòng, mỉm cười: “Sao vẫn đứng ngoài đó, mau vào đi chứ?”