Chương 9

Cô sẽ chết trong đau đớn, sẽ bị tra tấn đến chết khi vẫn còn sống.

Nỗi sợ hãi đó không thể che giấu.

Bùi Trọng Nghiêu cảm nhận được từng cơn run rẩy truyền đến từ cơ thể cô. Điều đó khiến hắn thỏa mãn. Hắn kéo cô vào lòng, siết chặt như đang ôm giữ một món đồ thuộc về mình. Ngay khi cô còn chưa kịp nhận ra điều gì bất thường, bàn tay hắn đã thay đổi hình dạng.

Năm ngón tay hóa thành móng vuốt sư tử.

Móng sắc lạnh lẽo lướt qua cổ chân cô.

“A…!”

Tiếng hét thảm thiết xé toạc không gian yên tĩnh.

Cơn đau dữ dội bùng lên từ cổ chân, lan khắp toàn thân, khiến cô gần như không còn cảm giác về thế giới xung quanh. Cô chỉ có thể khóc lóc, thét lên trong tuyệt vọng, không thể làm gì khác.

Gân chân của cô đã bị hắn cắt đứt không chút nương tay.

Không có thuốc mê.

Không có gây tê.

Chỉ có đau đớn thuần túy và tàn nhẫn.

Đó là hình phạt.

Là hình phạt hắn dành cho việc cô dám toan chạy trốn, cũng là trừng phạt cho ý định tìm đến cái chết của cô.

Cơn đau khiến cô hận không thể cắn lưỡi tự sát để kết thúc tất cả. Nhưng ngay khi cô vừa mở miệng, Bùi Trọng Nghiêu đã thô bạo bóp chặt hai má cô, buộc cô phải đối diện với thực tại.

Tiếng kêu thảm thiết của người phụ nữ vang vọng khắp sân viện.

Bên ngoài, một đám thú nhân run rẩy quỳ rạp xuống đất. Không ai dám ngẩng đầu. Bọn họ sợ hãi, sợ rằng cơn giận vì Vương hậu bỏ trốn sẽ bị Vương trút hết lên đầu mình.

Cuối cùng, cô bị cơn đau hành hạ đến mức ngất lịm đi.

Lần này, cô bị giam vào phòng tối.

Nơi đó không có ánh mặt trời, không có thời gian, chỉ còn lại bóng tối kéo dài vô tận.

Khi cô lại một lần nữa xuất hiện trước mặt mọi người, mọi thứ đã hoàn toàn khác.

Cô đã có hai đứa con.

Trong bụng cô còn mang thai một đứa trẻ ba tháng.

Gân chân đã bị cắt đứt hoàn toàn, cô không thể tự mình đi lại. Suốt dọc đường, cô chỉ có thể được Bùi Trọng Nghiêu bế trong lòng, giống như một món đồ dễ vỡ.

Con trai cả của cô lúc này đã mười một tuổi.

Đứa trẻ ấy thừa hưởng thiên phú vô cùng xuất sắc của tộc sư tử. Nó dùng một chiến công để đổi lấy từ cha mình một cơ hội, cho cô được ra ngoài nửa ngày.

Thế nhưng, cảm xúc của cô không hề gợn sóng.

Ánh mắt cô chỉ dừng lại trên người Bùi Trọng Nghiêu, không dành cho các con mình dù chỉ là một cái liếc mắt.

Cuối cùng, hắn đã hoàn toàn thuần phục được cô.