Chương 8

“Em sẽ không chết.”

Giọng nói của Bùi Trọng Nghiêu vang lên sát bên tai cô, tràn ngập phẫn nộ và chiếm hữu:

“Em sẽ cùng ta chia sẻ sinh mệnh, dây dưa với ta từ kiếp này sang kiếp khác.”

“Không…”

Nước mắt cô trào ra không ngừng. Cô không thể tiếp tục đối mặt với một năm bị giam cầm như vậy nữa.

Cô sống chẳng khác nào một con vật bị nuôi nhốt, ngay cả quyền tự chủ hô hấp cũng đã bị hắn tước đoạt.

Bóng dáng Bùi Trọng Nghiêu hoàn toàn bao phủ lấy cô, không cho cô một khe hở để trốn thoát.

Trong đôi mắt cô chỉ còn lại nỗi bất an và sợ hãi vô tận.

“Yểu Yểu ngày nào cũng đến Tàng Thư Lâu.”

Giọng hắn chậm rãi vang lên:

“Xem ra em đã biết đến cuốn Dị Văn Cổ Thuật kia.”

Bàn tay hắn dừng lại sau gáy cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, như đang thưởng thức phản ứng run rẩy của cô.

Dị Văn Cổ Thuật?

Cô chợt nhớ ra.

Vài ngày trước, cô từng nhìn thấy cuốn sách đó được đặt ở vị trí dễ thấy nhất trong Tàng Thư Lâu. Khi ấy cô chỉ thuận tay lật qua vài trang, không mấy để tâm.

“Trang ba mươi sáu.”

“Hàng thứ tám.”

Gió nhẹ thổi qua, bóng trúc ngoài cửa sổ lay động, phát ra tiếng xào xạc mơ hồ.

Cô nhớ ra rồi.

Trang đó được vẽ kín toàn bộ mặt giấy, là sơ đồ giải phẫu cơ thể thú nhân theo mặt cắt ngang.

Riêng hàng thứ tám, bị đánh dấu bằng mực đỏ chói mắt.

Cắt bỏ cột sống.

Cô đối diện với đôi mắt xanh lục u tối của Bùi Trọng Nghiêu.

Ánh mắt ấy sâu thẳm, lạnh lẽo, như một vực thẳm không đáy, chỉ cần nhìn vào đã khiến người ta sinh ra sợ hãi bản năng.

“Không…”

Cô bật dậy trong hoảng loạn, quay người lao về phía ngoài như thể đó là lối thoát duy nhất.

Nhưng cô còn chưa kịp chạy được hai bước.

Bùi Trọng Nghiêu chỉ cần một động tác rất nhẹ đã giữ chặt được vòng eo mảnh khảnh của cô. Sức lực chênh lệch khiến mọi phản kháng đều trở nên vô nghĩa. Hắn từ trên cao nhìn xuống, bóng dáng cao lớn hoàn toàn che khuất ánh mặt trời, bao trùm lấy cô như một chiếc l*иg vô hình.

Trong đôi mắt xanh lục ấy, từng tia lạnh lẽo lặng lẽ lan ra.

Giọng nói của hắn vang lên, trầm thấp, bình thản, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào:

“Không đau đâu.”

Cơ thể cô bắt đầu run rẩy không kiểm soát được. Nỗi sợ hãi dâng lên như thủy triều, bóp nghẹt cổ họng, khiến cô đến cả lời cầu xin cũng không thể thốt ra.

Cô nhớ rất rõ.

Sau khi cắt bỏ cột sống, thú nhân sẽ không chết. Bọn họ sẽ vẫn sống, nhưng từ đó trở đi chỉ tồn tại như một công cụ, một thú nhân bị điều khiển hoàn toàn bằng chú ngữ.

Không còn ý thức.

Không còn ý chí.

Chỉ là con rối trong tay kẻ khác.

Nhưng cô thì khác.

Cô không phải thú nhân.

Cô sẽ chết.