Cô hoàn toàn không nhận ra rằng, phía sau lưng người đàn ông kia, bàn tay còn lại của anh ta đang nắm chặt một con dao găm.
Cô nhất định phải rời khỏi Bùi Trọng Nghiêu, rời khỏi thế giới này, trở về thế giới của mình, trở về bên cạnh ba mẹ.
Đó là ý nghĩ cuối cùng còn sót lại trong đầu cô.
Cô không kịp chờ thêm giây nào nữa. Vừa nhấc chân định lao về phía người đàn ông kia, cơ thể cô bỗng nhiên cứng đờ, như bị một sức mạnh vô hình trói chặt, không thể tiến thêm dù chỉ nửa bước.
Một luồng ánh sáng trắng chói lòa bất ngờ lóe lên.
Đầu người đàn ông rơi xuống đất, lăn vài vòng rồi dừng lại. Miếng ngọc bội trong tay hắn va mạnh xuống sàn, vỡ mất một góc. Ánh sáng xanh nhạt trên ngọc bội chớp lên yếu ớt rồi dần dần tắt hẳn.
Cô muốn hét lên, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, ngay cả một âm thanh cũng không thể phát ra.
Cơ thể cô bị kéo mạnh vào một vòng tay lạnh lẽo. Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn miếng ngọc bội kia nhanh chóng bị phong hóa, từng mảnh vỡ tan ra, cuối cùng hóa thành một lớp bột mịn rơi rải rác trên sàn.
Không!
Tiếng nói trầm thấp của Bùi Trọng Nghiêu vang lên ngay trên đỉnh đầu cô, lạnh lẽo đến đáng sợ:
“Đây là lần thứ hai em chạy trốn.”
Sự khống chế đột ngột biến mất, cơ thể cô lấy lại quyền kiểm soát. Hàm răng run rẩy không ngừng, hai chân mềm nhũn, cô gần như không đứng vững, chỉ có thể vô lực dựa vào l*иg ngực hắn.
Cô nhắm chặt hai mắt, hít sâu mấy hơi để ép mình bình tĩnh lại, rồi chậm rãi mở mắt, nhìn về phía cửa sổ bên cạnh.
“Anh không thể giam cầm tôi suốt đời.”
Dứt lời, cô siết chặt con dao giấu trong ống tay áo, không do dự, hung hăng đâm thẳng vào sau lưng hắn.
Bùi Trọng Nghiêu hoàn toàn không ngờ rằng một nhân loại gầy yếu, vô năng như cô lại dám nảy sinh ý định ám sát hắn.
Chỉ trong khoảnh khắc hắn sững sờ, cô dùng toàn bộ sức lực đẩy mạnh hắn ra, xoay người lao về phía cửa sổ rồi nhảy xuống.
Nhưng cô đã đánh giá sai thế giới này.
Đây là một thế giới tràn ngập ma pháp.
Ngay khoảnh khắc cô rơi ra ngoài, Bùi Trọng Nghiêu đã hoàn hồn. Chỉ cần một ý niệm, một bong bóng khí lập tức xuất hiện từ hư không, bao bọc lấy cơ thể cô, khiến cô nhẹ nhàng rơi xuống đất, không chịu bất kỳ tổn thương nào.
Bùi Trọng Nghiêu cau mày, rút con dao găm ra khỏi lưng mình. Máu tươi lập tức phun trào, nhuộm đỏ nửa thân trên, nhưng hắn không hề có ý định cầm máu. Hắn bước thẳng tới trước mặt cô.
Máu chảy quá nhiều.
Bàn tay phải đẫm máu của hắn nâng lên, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, như đang trấn an một con thú nhỏ. Cô thất thần nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc trống rỗng.
Ngay cả quyền được chết, cô cũng không có.