Chương 6: Cô gái nhân loại xuyên qua thế giới viễn cổ

Khi Bùi Trọng Nghiêu đưa cô ra ngoài tham dự lễ săn mùa xuân, cô đã âm thầm đánh dấu. Cô dự định lợi dụng một đêm mưa, chuốc say hắn rồi nhân cơ hội bỏ trốn.

Nhưng cơn mưa lớn bất ngờ ập xuống, phá hỏng toàn bộ dấu vết cô lưu lại. Cô lạc trong khu rừng rậm rạp, mất phương hướng.

Lần đó, cô thất bại.

Cái giá phải trả là một năm dài bị giam cầm không ánh sáng, không tự do.

Đến lần chạy trốn thứ hai, cô tin chắc mọi thứ đã được chuẩn bị chu toàn. Từng bước, từng chi tiết đều được tính toán cẩn thận, tuyệt đối không thể xảy ra sai sót. Lần này, cô nhất định có thể vĩnh viễn rời xa hắn, vĩnh viễn thoát khỏi thế giới này. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, tim cô đã đập nhanh vì hi vọng.

Cảm xúc trong lòng hoàn toàn không thể kìm nén.

Cũng chính vì thế, lần chạy trốn thứ hai còn chưa kịp bắt đầu, đã lại bị hắn phát hiện.

Cô mỉm cười, vui vẻ hôn lên gương mặt Bùi Trọng Nghiêu, tiễn hắn rời đi. Trên gương mặt là vẻ mong chờ thuần khiết, như đang thật lòng đợi hắn chiến thắng trở về.

Đôi mắt xanh biếc của Bùi Trọng Nghiêu dán chặt lên người cô, giọng nói trầm thấp, mang theo ý cảnh cáo không che giấu:

“Em ngoan ngoãn ở lại trong cung. Đợi ta trở về, ta sẽ mang quà cho em.”

“Cảm ơn Trọng Nghiêu.”

Cô lại hôn lên gương mặt hắn một lần nữa, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức không còn nhìn ra chút phản kháng quyết liệt nào của một năm trước.

Sau khi Bùi Trọng Nghiêu rời đi, cô lập tức quay về cung điện, tìm cớ để toàn bộ thị nữ theo hầu lui xuống.

Cô không hề phát hiện ra, trong cung điện lúc này đã xuất hiện thêm một viên dạ minh châu to bằng nắm tay.

Mọi cử động của cô đều bị viên dạ minh châu ghi lại, truyền về viên dạ minh châu đang nằm trong tay của Bùi Trọng Nghiêu.

Thế giới này không chỉ có một mình cô.

Trong gần một năm cận kề cái chết ấy, cô nhiều lần bắt gặp những từ tiếng Anh rải rác trong Tàng Thư Lâu. Khi ghép chúng lại, cô sững người vài giây mới nhận ra, ngoài cô ra, thế giới này còn tồn tại những người giống như cô.

Ngay khi Bùi Trọng Nghiêu rời đi, cô lại một lần nữa chạy đến Tàng Thư Lâu.

Dựa theo chỉ dẫn từ những từ tiếng Anh kia, cô tìm thấy một người đàn ông tóc đen, mắt đen ở một căn phòng trên tầng bốn. Trên má phải của anh ta có một vết sẹo dài do dao để lại.

Người đàn ông lấy từ trong ngực ra một miếng ngọc bội màu xanh biếc. Dưới ánh trăng, ngọc bội tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, lấp lánh như hơi thở của sự sống.

Giọng nói của anh ta khiến cô vô thức sinh ra sợ hãi, khàn đυ.c như giọng của một lão già sắp chết. Cô cố gắng đè nén bất an trong lòng, thấp giọng hỏi:

“Anh nói… thứ này có thể đưa chúng ta trở về sao?”

“Đương nhiên.”

Người đàn ông giơ tay về phía cô, khóe môi cong lên một nụ cười khó đoán:

“Lại đây đi. Để chúng ta cùng nhau về nhà.”