Chương 10

***

Cô bị vị hôn phu vừa du học trở về thẳng tay vứt bỏ.

Hắn công khai ở bên một nữ sinh từng đi du học cùng hắn, hai người nắm tay nhau tuyên bố với thế giới rằng họ “vứt bỏ tàn dư phong kiến, theo đuổi tự do và chân ái”, kiên quyết phản đối mọi tư tưởng phong kiến độc hại. Không chỉ nói suông, họ còn liên tục đăng những lời lẽ ấy lên báo, ra sức tuyên truyền khắp nơi, như thể sợ người đời không biết họ cao thượng đến nhường nào.

Cô gần như khóc đến mờ cả mắt, không tài nào hiểu nổi rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, vì sao lại phải nhận lấy kết cục bị ruồng bỏ nhục nhã như vậy.

Năm cô bốn tuổi, cô đã bị bán vào nhà hắn, trở thành con dâu nuôi từ bé. Từ đó, cuộc đời cô gắn chặt với gia đình ấy, với thân phận đã được định sẵn. Năm mười hai tuổi, cô đứng ở đầu thuyền, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, lên đường sang một phương trời xa lạ để học tập. Khi ấy, cô vẫn tin chắc rằng chỉ cần chờ đợi, chỉ cần ngoan ngoãn và nhẫn nhịn, thì ngày hắn trở về cũng sẽ là ngày cô được danh chính ngôn thuận trở thành vợ của hắn.

Sáu năm trôi qua, cô chờ đợi đến mức bị người đời coi là gái lỡ thì. Thế nhưng đổi lại, chỉ là một câu ruồng bỏ không chút do dự từ chính vị hôn phu của mình.

Hắn còn dứt khoát tuyên bố rằng tuyệt đối không chấp nhận việc chung chồng.

Đêm nọ, khi cô sang thăm mẹ nuôi, vô tình nghe được họ bàn bạc chuyện bán cô sang nhà khác. Giây phút ấy, thế giới của cô như sụp đổ. Đó cũng là lần duy nhất trong đời cô dám liều lĩnh.

Ngay trong đêm, cô chui ra ngoài qua lỗ chó, lặng lẽ bỏ trốn khỏi nơi từng được gọi là “nhà”.

Cô không cam tâm bị bán sang nhà họ Trương ở sát vách, để làm vợ thứ mười một của một lão già. Cô co ro ở đầu cầu suốt cả một đêm đông lạnh buốt, gió thổi qua da thịt đau như cắt, đến khi trời hửng sáng mới lần theo con đường dẫn ra ngoài thành.

Trong người cô có mang theo chút tiền riêng ít ỏi. Vừa đi, cô vừa mặc sức tưởng tượng về tương lai sau này. Cô nghĩ mình có thể thêu thùa, quét dọn, rửa bát, giặt giũ, chỉ cần chịu khó làm việc thì ít nhất cũng có thể sống qua ngày. Rồi biết đâu, cô sẽ gặp được một người đàn ông chịu cưới cô, có một gia đình giản dị như bao người khác, còn có những đứa trẻ thuộc về riêng mình.

Chỉ tiếc, hiện thực còn tàn nhẫn hơn cả những gì cô từng nghĩ.

Chỉ riêng việc bước đi trên con đường ấy thôi cũng đủ bào mòn hết tự tin và dũng khí của cô. Trên người cô vẫn là chiếc áo bông vá cũ kỹ lỗi thời, trong khi những người phụ nữ ngoài phố đã mặc đồng phục học sinh màu xanh nhạt, hoặc là những chiếc váy dạ tinh xảo sang trọng, thậm chí là sườn xám.

Cô cảm nhận rõ những ánh mắt đổ dồn lên người mình ngày một nhiều.

Nước mắt không sao kìm được, từng giọt lặng lẽ rơi xuống. Đầu cô cúi càng lúc càng thấp, như thể đang cố tìm một góc nhỏ trên thế giới này, một nơi có thể dung thân, một nơi thuộc về riêng cô.

Rồi cô đâm sầm vào ngực một người đàn ông.

Cú va chạm khiến sống mũi cô đau rát. Uất ức dồn nén bấy lâu lập tức vỡ òa, cô vừa rơi nước mắt vừa luống cuống xin lỗi:

“Thật xin lỗi…”

Nước mắt làm mờ đi tầm nhìn vốn đã yếu ớt của cô bởi vì ngày ngày đêm đêm ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, tỉ mỉ thêu từng mũi kim lên áo cưới, chiếc áo cưới mà cô từng mang theo biết bao háo hức và hy vọng, chờ đợi ngày gả cho vị hôn phu của mình.