Chương 21

Nhưng xác sống ấy không hề sợ đau, ngược lại còn chủ động đút phần thân còn lại vào miệng nó, lấp kín miệng nó.

Tay còn lại thì đâm sâu vào cái cổ phình to của nguồn ô nhiễm.

Những xác sống còn lại cũng không hề yếu thế, thi nhau tự hủy để tấn công nguồn ô nhiễm.

Khi cuộc chiến giữa xác sống và nguồn ô nhiễm lan từ phòng khách ra đến ban công, chúng đã quấn lấy nhau như một khối thịt sống, phân không rõ đâu với đâu.

Nhìn từ xa chẳng khác gì một quả cầu xác chết khổng lồ.

Lan can sắt đã xuống cấp nhiều năm không chịu nổi gánh nặng này, nên đã đứt gãy và rơi xuống.

Quả cầu xác chết vẽ thành một đường parabol đẹp mắt giữa không trung, rơi từ tầng bốn xuống đất.

Giọng nói bỡn cợt vang lên: “Tầng bốn, mười hai mét. Thế này chưa chết được đâu.”

Hàn Tự lập tức ra lệnh tập trung hỏa lực vào khu vực sân giữa tòa nhà số 6.

Lúc này, toàn bộ khu dân cư Thanh Sơn đã quy tụ hơn ba trăm chiến binh.

Camera bị hư hại nghiêm trọng, hình ảnh trong màn hình chỉ còn những vệt nhiễu loạn.

Kha Cao Minh – người đeo camera – đưa Sầm Vưu Vưu ra ban công, cùng nhau cúi nhìn xuống dưới.

Quả cầu xác sống đã tan rã, nguồn ô nhiễm như một cục thịt nát đang gắng gượng đứng dậy, gào rú điên cuồng về phía tầng trên.

Đúng lúc đó, mặt trời xuyên qua tầng mây, ánh nắng vàng óng trải khắp mặt đất.

Tiếng gào rú của nguồn ô nhiễm biến thành tiếng rêи ɾỉ.

Đôi chân gầy guộc gắng sức kéo lê cơ thể to béo vào chỗ râm mát, nhưng còn chưa đi được vài bước, toàn thân nó đã như thùng thuốc súng bị châm ngòi – bùng nổ từ trong ra ngoài, bốc cháy dữ dội không cần lửa, chỉ vài giây sau đã hóa thành một khối than cháy đen.

Trên mặt đất còn lại mười một xác sống, không một cái nào còn nguyên vẹn. Chúng gắng sức đứng dậy, ngây dại ngước nhìn lên lầu...

Giọng nói bỡn cợt “hừ” một tiếng, rồi nói: “Chuyện gì đây? Sao đám người này cứ như còn có ý thức vậy? Ánh mắt khiến người ta rợn tóc gáy, cứ như trước khi chết vẫn còn lưu luyến một điều gì đó quan trọng... rõ ràng là đám người này đã chết từ lâu rồi mà...”

“Bùm.”

Đám xác sống đột ngột nổ tung, ngọn lửa dữ dội bốc lên thiêu rụi mọi thứ.

Camera ghi hình bị hỏng hoàn toàn, màn hình tối đen.

Hàn Tự ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, mở chức năng ghi âm giọng nói để lưu trữ hồ sơ vụ án: “Ngày 18 tháng 6, 11 giờ 21 phút sáng. Địa điểm: Khu dân cư Thanh Sơn. Nguồn ô nhiễm cấp sáu (tạm xác định) đã bị tiêu diệt. Điểm yếu của nguồn ô nhiễm là ánh sáng mặt trời...”