Hàn Tự nhìn chằm chằm vào màn hình.
Camera ghi hình được gắn trước ngực Kha Cao Minh.
Trước đó, Kha Cao Minh vẫn luôn ở tư thế ngồi, vùng bụng bị sinh vật ô nhiễm phá thủng một lỗ lớn, khiến anh ta không còn đủ sức đứng dậy.
Thế nhưng góc quay của camera lại đột ngột thay đổi, trong tai nghe vang lên rõ ràng tiếng "rắc rắc" phát ra từ cơ thể anh ta.
Kha Cao Minh đạp mạnh hai chân, không cần dùng tay chống mà vẫn có thể bật dậy đứng thẳng.
Hai tay anh ta duỗi thẳng về phía trước, móng tay đã sạm đen phản chiếu được ánh sáng, khiến hình ảnh trên màn hình mờ đi trong chốc lát.
Anh ta sải bước nhanh về phía nguồn ô nhiễm.
Tất cả đám xác sống xung quanh anh ta cũng đồng loạt xoay người, lao về phía nguồn ô nhiễm.
Chỉ trong khoảnh khắc, chúng đã tạo thành một bức tường xác sống, hoàn toàn ngăn cách Sầm Vưu Vưu ở bên ngoài.
Máu thịt người sống đột ngột mất đi sức hấp dẫn, phản kháng đã trở thành chủ đề chính của trận chiến lúc này.
Kha Cao Minh tung một cú đá vào bụng phệ của nguồn ô nhiễm, nhưng bị lớp mô bên trong mềm nhũn như bọt biển hút nước bật ngược trở lại.
Một xác sống ở phía sau đỡ lấy anh ta, lướt sang bên rồi vung móng vuốt xé rách một mảng da thịt, để lộ ra những mạch máu đang ngọ nguậy.
Gần như trong tích tắc, nguồn ô nhiễm đã bị đám xác sống phủ kín, chất dịch màu xanh bắn tung tóe, các bộ phận cơ thể rơi rụng đầy đất.
Camera bị bắn bẩn, hình ảnh trở nên nhòe nhoẹt, chỉ còn lờ mờ thấy bóng người.
Sầm Phong và Hách Y Nhân bị kẹt trong đống xác, khiến Sầm Vưu Vưu không thể đến gần.
Hàn Tự nghe thấy cô hét lên: “Người môi giới, giúp tôi một tay!”
“Vô ích thôi. Đội trưởng Kha đã bị ô nhiễm nặng, trở thành xác sống vô thức rồi.”
Thế nhưng tình hình lại một lần nữa vượt ngoài dự đoán.
Kha Cao Minh – người đang đeo camera – sau khi nghe thấy tiếng gọi của cô, thì toàn thân anh ta run rẩy.
Anh ta không còn điên cuồng tấn công nguồn ô nhiễm nữa mà quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu đảo quanh tìm kiếm.
Anh ta đưa tay kéo những xác sống đang chắn trước Hách Y Nhân và Sầm Phong ra.
Cả ba người hợp lực thoát khỏi đống xác chết, đưa Sầm Vưu Vưu lùi khỏi chiến trường.
Nguồn ô nhiễm vùng vẫy kịch liệt nhưng không thể thoát khỏi đám xác sống đó, liền phát ra một tiếng gầm gừ như dã thú.
Nó há to miệng, cắn đứt cánh tay của một xác sống rồi nuốt chửng.