Chương 16

Hàn Tự nhíu mày, ánh mắt sắc bến bật dậy, nhưng giọng nói kia lại tiếp tục: "Ồ, xuất hiện một kẻ bị ô nhiễm sâu mới."

"Người đàn ông này giống hệt ba mẹ của Q35, hình như vẫn giữ được một phần ý thức của bản thân."

"Chuyện gì vậy? Không phải người bị ô nhiễm sâu sẽ trăm phần trăm chịu sự kiểm soát của nguồn ô nhiễm sao?"

"Wow, hắn ta lại tấn công cả nguồn ô nhiễm!"

-

Trung tâm quản lý khu dân cư.

Dù đầu óc vẫn còn choáng váng, Kha Cao Minh cũng nhận ra Sầm Vưu Vưu không còn đường chạy thoát. Anh ta giơ súng bắn trúng một con xác sống đang lao về phía cô, nhưng sinh vật đáng sợ nhất đã áp sát ngay trước mắt.

Dù có thân hình to lớn, nó lại di chuyển nhanh nhẹn hơn hẳn những con xác sống bình thường.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, Sầm Vưu Vưu bất ngờ hét lên một tiếng: “Chú Vương!”.

Kha Cao Minh ngẩng đầu lên, thấy một con xác sống xa lạ xông vào trung tâm quản lý, đá văng mấy con xác sống đang áp sát họ, rồi một tay kéo Sầm Vưu Vưu đứng dậy.

Sầm Vưu Vưu tiện tay kéo luôn cả người môi giới nhà đất - Kha Cao Minh - dậy theo.

Chú Vương chiến đấu dũng mãnh, khí thế oai hùng.

Sầm Vưu Vưu biết rõ mình ở lại cũng chỉ vướng víu, liền kéo theo người môi giới chạy về phía hành lang.

Mảnh kính vỡ vương vãi đầy sàn, bước lên chẳng khác nào trượt băng.

Khi chỉ còn hai bước nữa là thoát khỏi trung tâm, một khối thịt đen thui hình cầu bất ngờ lăn đến chắn đường - đó chính là quái vật gớm ghiếc với cơ thể biến dạng kỳ dị, vừa nhìn đã khiến người ta choáng váng, là trùm cuối trong đám xác sống.

Sầm Vưu Vưu thầm gọi nó là “vua xác sống”.

Nó không đi, mà lăn để di chuyển, tốc độ lại còn nhanh hơn.

Cô giơ tay thề thốt: “Tôi không biết mình đã vướng vào chuyện gì, tôi thực sự không biết gì cả.”

Sầm Vưu Vưu lớn tiếng nói: “Tôi chỉ là một sinh viên đại học bình thường, chẳng liên quan gì đến bất kỳ rắc rối nào cả.”

Vua xác sống há miệng, lao thẳng về phía cô.

Chú Vương đạp lên quầy nhảy vọt lên, đáp người lên vai vua xác sống.

Hai chân ông ấy kẹp chặt lấy đầu nó, rồi dùng khuỷu tay giáng mạnh vào mắt nó.

Vua xác sống gào thét, lăn sang một bên.

Chú Vương thế mà lại có thân thủ ghê gớm đến vậy...

Trong lòng Sầm Vưu Vưu vô cùng kinh ngạc, đến mức không khép nổi miệng.

Nhưng cô là sinh viên ưu tú, được rèn luyện mười sáu năm giáo dục toàn diện, tố chất cá nhân không hề tồi, biết rõ đây là cơ hội hiếm có nên cô lập tức bỏ chạy.