Editor: Lá Thư Nhỏ
Chẳng phải những Trùng tộc cấp cao kia khi đối diện với hoàng thất luôn tỏ ra kiêu ngạo, cuồng vọng sao?
Tuy cô không hề có chút thiện cảm nào với hoàng thất, nhưng cũng biết Trùng tộc hẳn là không có khái niệm về lễ nghi, phép tắc.
Vậy thì người này là sao chứ?
"Ngài quá khiêm tốn, trình độ tiếng phổ thông của ngài đã quá đủ rồi!"
Tô Lâm nói vậy, lại một lần nữa bị nhóm Trùng tộc cấp cao nhìn chằm chằm.
Cô không chắc liệu trong ánh mắt của chúng có bao hàm sự khinh bỉ "Chút chuyện nhỏ này mà cũng đáng để cô thổi phồng sao, chúng tôi đều làm được hết" hay không.
Tuy nhiên, chúng đều không có biểu cảm gì.
Từ những đôi mắt dị sắc đầy đặc tính phi nhân loại kia, cũng không thể hiện được cảm xúc mà con người có thể lý giải.
"Cảm ơn."
Người ngồi trên ngai vàng dừng lại một chút, sau đó dùng giọng điệu không hề nghi ngờ bổ sung một câu: "Khi được khen ngợi thì nên nói như vậy!"
Tô Lâm sắp bị nhồi máu cơ tim: "Ngài muốn nói sao thì cứ nói thế!"
Ai dám bắt bẻ lễ phép và từ ngữ của vị thần này chứ?
"Em đang rất căng thẳng?"
Vị thần tóc đen mắt đỏ dường như có chút khó hiểu: "Ta có thể làm gì được không?"
Lời nói vừa dứt, tất cả Trùng tộc cấp cao đều quay đầu đi, một lần nữa trở lại tư thế cúi đầu rũ mi, ánh sáng trong mắt dường như cũng tắt ngấm.
Chúng lại như biến thành những bức tượng không có sức sống.
Nhưng, đôi mắt đỏ rực khiến linh hồn người ta run rẩy của vị thần kia vẫn đang nhìn chằm chằm vào cô.
"À, nói chuyện khác đi?"
Tô Lâm kìm nén sự căng thẳng: "Ngài nói mình không hiểu biết về nhân loại, thế có chuyện gì ngài muốn biết không?"
Sau đó trong lòng cô thầm cầu nguyện, đừng hỏi những câu quá triết lý hoặc quá chuyên môn.
"Đương nhiên!"
Người đàn ông dường như cũng có chút hứng thú: "Vậy tiếp tục chủ đề vừa rồi, em nhắc đến những tình tiết sáo rỗng gây nhàm chán, có thể cho ta vài ví dụ không?"
Tô Lâm: "…"
Cô đã không biết nên than thở hay nên thấy may mắn nữa.
Nhưng câu hỏi này ít nhất có thể trả lời, hơn nữa hẳn là không có hệ số nguy hiểm gì đáng kể.
"Kể một trường hợp kinh điển nhé, nhân vật chính giữa biển người bao la gặp được đối tượng mình yêu thích, vừa khéo lại là kẻ thù gϊếŧ cha, hoặc là con trai/con gái của kẻ thù gϊếŧ cha? Trong thời đại mà tuổi thọ trung bình của nhân loại chỉ có hai chữ số, trường hợp sau phổ biến hơn."
Giờ là thời đại giữa các vì sao, việc người yêu chênh lệch nhau mấy chục tuổi không phải chuyện lạ.
Người đàn ông tóc đen gật đầu: "Nếu người phù hợp với thân phận này chỉ có một, thì với số lượng nhân loại mà nói, xác suất này quả thật rất thấp!"
Trời ạ.
Đối phương thế mà lại nghiêm túc lắng nghe, còn nghiêm túc phân tích nữa chứ.
Trong phút chốc Tô Lâm cảm thấy có chút không chân thật.
Tuy nhiên, dù sự việc phát triển thế nào, cũng tốt hơn nhiều so với việc cô trực tiếp "máu bắn tung tóe tại chỗ".
"Đúng vậy, khi nó nhiều lần xuất hiện trong các tác phẩm khác nhau, mọi người có thể sẽ than thở “sao lại thế này nữa rồi” hay “sáo rỗng quá”."
Đối phương lại một lần nữa gật đầu, sau đó nghiêm túc đặt câu hỏi: "Nhưng tại sao các tác giả lại sử dụng những giả thiết lặp đi lặp lại?"
Tô Lâm cũng sinh ra cảm giác hoang mang lo sợ.
Nhìn xem ngày đầu tiên cô xuyên không, đã chế giễu nam chính một cách phóng khoáng, giáng đòn nặng nề lên nam phụ, và còn nói chuyện vui vẻ với trùm cuối đáng sợ nhất, mặc dù là những chủ đề kỳ quặc không mấy bổ ích.
Vậy thì người này thật sự có hứng thú với văn hóa nhân loại sao?
"Cá nhân tôi cảm thấy có thể tóm gọn thành hai nguyên nhân: thiếu cảm hứng, và cái có thể gọi là tình tiết máu chó, bản thân nó là… nói sao nhỉ, dễ hiểu, hơn nữa có sức hấp dẫn."
Cô nghĩ nghĩ: "Giống như việc chúng ta rõ ràng biết xác suất tình cờ gặp kẻ thù hoặc con cái kẻ thù rồi yêu nhau là rất nhỏ, nhưng một khi giả thiết này xuất hiện, mọi người lại thực sự khao khát những diễn biến tiếp theo, muốn xem nhiều mâu thuẫn, xung đột, bùng nổ hơn, và cách giải quyết chúng cũng tạo thành sự trì hoãn, hấp dẫn người đọc tiếp tục theo dõi."
Cảm ơn trời đất, thế giới này công nghệ phát triển cao, nhưng trình độ sáng tác văn học giải trí lại không khác mấy so với nơi cô sống.
Nhờ vậy mà cô mới có thể tiếp tục ở đây mà bịa chuyện, nói hươu nói vượn với vị tà thần này.
"Những tình huống tương tự có thể có nhiều biến thể, bề ngoài nhìn không thể giống hệt nhau, nhưng cốt lõi thì tương tự…"
Vị thần trên ngai vàng hơi gật đầu, ra hiệu rằng mình đã hiểu.
Sau đó, anh hứng thú hỏi: "Còn ví dụ nào khác không? Những câu chuyện sáo rỗng có tỷ lệ lặp lại cao?"
Tô Lâm im lặng một chút.
Sau đó, nửa đùa nửa thật nói: "Vị thần tối cao vì lý do nào đó mà cần một cô dâu hoặc chú rễ là con người, và nhân vật chính đúng là bạn đời định mệnh, không thể thay thế của ngài ấy?"
Anh suy tư nhìn cô: "Điều này lại do cái gì quyết định?"
Tô Lâm nhất thời không phản ứng kịp đối phương hỏi là phần nào.
"Không thể thay thế!"
Anh lặp lại từ này một lần nữa, dường như có chút khó hiểu.
"Theo như ta biết, tỷ lệ sai biệt gen của nhân loại rất thấp, các vị trí đột biến khác nhau có thể ảnh hưởng đến tính dị dạng của cơ thể, vậy nên vị thần mà em nói, còn tự mang khả năng đo lường đặc biệt đối với nhân loại ư?"
Tô Lâm: “… Sao câu chuyện tình yêu bỗng nhiên biến thành môn sinh vật học rồi?”
Ngài đang đùa đấy à?
Hay là đang châm biếm cái giả thiết này thiếu khoa học đến mức nào?
Cô thật không dám tin rằng họ lại đang thảo luận về cùng một chủ đề.
Ánh mắt vị thần Trùng tộc lộ vẻ hiểu ra: "Vậy nên các tác giả sẽ không chọn dùng giả thiết như vậy, vì phải tiến hành giải thích kỹ lưỡng hơn, mà điều này sẽ làm mất đi một phần độc giả không thích các lĩnh vực học thuật, bởi vì họ chỉ muốn xem một câu chuyện tình yêu thuần túy?"
Tô Lâm bỗng nhiên nghẹn lời: "Tôi cảm thấy ngài còn hiểu biết nhân loại hơn cả tôi."
Đối phương khiêm tốn lắc đầu: "Không, là ta đang hỏi em mà."
Trong đại điện, nhóm Trùng tộc cấp cao vẫn trầm mặc, ánh mắt lưu chuyển và biểu cảm thay đổi rất nhỏ, dường như cho thấy chúng cũng đang suy nghĩ.
Thân ảnh của chúng vẫn mờ ảo và tối tăm.
Trong toàn bộ cung điện, nơi sáng nhất chính là đôi mắt của vị thần tối cao kia.
Tô Lâm lấy hết can đảm nhìn thẳng vào đối phương.
Khoảnh khắc đó, cô như nhìn vào cả biển lửa và máu.
"Đúng vậy, có lẽ còn có một số nguyên nhân khác, nhưng những gì ngài nói chắc chắn là một trong số đó."
"Mà em dường như không thích những câu chuyện như vậy."
Anh bình tĩnh hỏi: "Tại sao?"
"Tôi không phải là không thích, tôi chỉ là, ừm, tôi sẽ vì nó không thực tế mà không thể đặt cảm xúc vào được."
Tô Lâm hít sâu một hơi: "Con người dùng nhu cầu và sở thích của mình để suy diễn các chủng tộc khác, ví dụ như chủng tộc tương ứng với thần linh, họ hẳn phải khác với con người chứ!"
Trong thế giới đen trắng, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Sương đen đang cuộn chảy dần dần dừng lại, như bị đóng băng.
Vị thần Trùng tộc trên ngai vàng chậm rãi đứng dậy.
Anh lặng lẽ bước xuống bậc cao.
Tô Lâm bị một lực lượng vô hình giữ chặt tại chỗ, nhất thời không thể lùi bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương tiến đến gần.
"Vậy, em cảm thấy…"
Anh dừng lại một chút, trong đôi mắt đỏ dường như có ý cười mờ mịt: "Họ nên trông như thế nào?"