Editor: Lá Thư Nhỏ
Tô Lâm nghĩ ngợi lung tung, chợt chú ý đến cảnh tượng thay đổi bên ngoài cửa sổ phi thuyền.
Những thiên thạch trôi nổi, mảnh vụn các hành tinh nhỏ tạo thành một vành đai bụi tối tăm.
Chúng bị một lực lượng vô hình kéo lại, di chuyển, không ngừng xoay tròn, ngày càng gần hơn…
"Chết tiệt!"
Tô Lâm lắc lư qua lại, bổ nhào vào bàn điều khiển, căng da đầu ấn lên màn hình trước mặt.
Chiếc phi thuyền mất kiểm soát vẫn không thể dừng lại được.
May mắn là động cơ vẫn chưa hoàn toàn hỏng, cô miễn cưỡng điều khiển phi thuyền nhảy nhót lung tung, né tránh những thiên thạch đang xoay tròn phía trước.
Phi thuyền nghiêng ngả lảo đảo xuyên qua giữa màn thiên thạch, như một con thuyền đơn độc chao đảo giữa sóng lớn.
Tô Lâm duy trì trạng thái căng thẳng và tập trung cao độ, gần như quên cả thở, dồn hết sức lực điều chỉnh hướng đi.
Cuối cùng, phi thuyền thoát ra khỏi vành đai thiên thạch và đá vụn.
Nhưng sau đó, nó lại đâm vào một vùng lốc xoáy đen tối, kỳ bí.
Những đám mây điện từ gào thét bên ngoài, luồng không khí hỗn loạn cuộn thành lốc xoáy.
Bóng tối vô hạn bao trùm, một lực lượng kinh hoàng từ bốn phương tám hướng ép xuống, rồi đột nhiên khuếch tán ra ngoài.
Chiếc phi thuyền X1 kiên cố lập tức tan rã, trở nên nát bươm.
Đó là hình ảnh cuối cùng Tô Lâm nhìn thấy.
Cùng thời điểm, trên mạng Tinh Võng bắt đầu lan truyền một video.
Thật ra đó chỉ là một đoạn hình ảnh động bình thường, và rất ngắn ngủi.
Địa điểm là một phòng hội nghị trang hoàng lộng lẫy nào đó, góc quay dường như hơi kỳ lạ, chỉ có một bên xuất hiện trong hình.
Mọi người nhận ra khuôn mặt trắng bệch của Đại sứ ngoại giao và Bộ trưởng tài chính, cùng với bóng dáng Chủ tịch nghị viện như già đi trong khoảnh khắc, và Nữ vương bệ hạ đội vương miện, tay cầm quyền trượng.
Hai bên bà ấy đáng lẽ là Thái tử và Công chúa, nhưng do góc quay nên không thấy được sắc mặt của họ.
Điều khiến người ta kinh ngạc nhất là, trong hình ảnh lại có một Trùng tộc sống sờ sờ.
Nó có mái tóc vàng dài, thân hình mảnh mai yểu điệu, chiếc râu trên trán lay động trong không trung, sau lưng là một đôi cánh tuyệt đẹp với màu sắc rực rỡ, phản chiếu ánh mặt trời tạo thành vầng hào quang cầu vồng.
“Vị thần tối cao của chúng tôi cần một người bạn đời.”
Giọng nói đẹp như tiếng hát.
Đoạn hình ảnh này chỉ có vài giây ngắn ngủi, và chỉ có duy nhất câu nói đó.
Trong chớp mắt, số lượt chia sẻ và tải xuống lên đến hàng chục tỷ, chiếm giữ tất cả các tiêu đề hàng đầu.
Toàn bộ Tinh Võng vì thế mà chấn động.
…
Cô như thể đã nằm mơ.
Sâu thẳm trong giấc mơ, lại truyền đến những tiếng nói lầm bầm ma mị, không rõ ràng…
Những âm thanh hỗn loạn đó, dần dần trở nên lớn hơn.
Nhưng vẫn không thể được đại não nghe hiểu.
“?”
Không biết đã qua bao lâu, Tô Lâm mơ màng tỉnh lại.
Có khoảnh khắc, cô cảm thấy mình đã chết.
Đây có thể là địa ngục.
Cô nằm sấp trên mặt đất, trong tầm mắt là hư không xám trắng rộng lớn, tối tăm.
Bầu trời như thể bị bao phủ bởi sương đen u ám, những làn sương đó có hình thái mơ hồ, không thấy rõ phương hướng hay nguồn gốc.
Một số hiện ra những hình thù kỳ dị, như những cơn lốc xoáy hùng vĩ không ngừng chuyển động; một số khác lại vặn vẹo lay động qua lại, như những xúc tu khổng lồ của quái vật biển sâu đang phấp phới.
Cô từ từ ngồi dậy, phát hiện mình đang ở trên một khối đá u ám, khối đá này trôi nổi trong hư không, không có bất kỳ điểm tựa nào, phía trước chính là không gian mênh mông bị sương đen chắn ngang.
Tô Lâm: “…”
Có vẻ có điều gì đó sai sai.
Đúng rồi, phía sau lưng.
Tim đập mạnh như tiếng trống.
Cô từ từ quay đầu lại, như một con rối máy móc bị rỉ sét.
Tô Lâm: “?”
Thế giới trong mắt cô vô cùng mơ hồ.
Dưới lớp sương đen che phủ, một đống lớn những khối màu xám đen hỗn độn chồng chất lên nhau, cao thấp lộn xộn, chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt ra một vài hình dạng có quy luật.
Tô Lâm bối rối nhìn nửa ngày.
Đây có lẽ là một cung điện?
Dựa trên những hình dạng mơ hồ để phán đoán.
Sau đó, mọi thứ dần trở nên rõ ràng.
Hàng chục cây cột cao ngất, mái vòm nguy nga rộng lớn, trong cung điện dày đặt bóng người, những làn sương đen u ám, khó hiểu tuần tra khắp nơi, mang theo hơi thở lạnh lẽo khiến người ta run rẩy.
Ở nơi cao hơn, là những bóng đen lơ lửng không ngừng run rẩy.
Chúng rõ ràng khác biệt với những làn sương mù bên ngoài, giống như u hồn không có thực thể, như bị một lực lượng nào đó giam cầm.
Một số ít có hình người, đang vươn tay, hoặc ôm lấy đầu, làm ra tư thế giãy giụa vô cùng thống khổ.
Cô ngẩn ngơ nhìn một trong số những bóng người đó.
Trong đầu bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng kêu rên đau đớn, bén nhọn.
Dường như là tiếng kêu thảm thiết cận kề cái chết, lại như đang chịu khổ hình.
Đầu Tô Lâm đau đến muốn nứt ra, cảm giác đại não đều đang quay cuồng.
May mắn là cảm giác này chỉ kéo dài trong một thời gian ngắn.
Cô bình tĩnh lại, nhìn rõ từng bóng người trong cung điện.
Tất cả chúng đều có thân thể giống người, trên đầu mọc ra những chiếc râu khác nhau, sau lưng là đôi cánh mỏng trong suốt hoặc sặc sỡ buông xuống, toàn thân là đủ loại đặc điểm kỳ dị.
Những sinh vật này hiển nhiên đều là Trùng tộc.
Ngoài ra, giữa vô số Trùng tộc với số lượng tính bằng hàng tỷ, có đến trăm ngàn hình dạng khác biệt kỳ quái…
Chỉ có thể trạng và vẻ ngoài của Trùng tộc cấp cao là gần giống con người nhất.
Trong đầu Tô Lâm vang lên từng hồi chuông cảnh báo.
Trùng tộc cấp cao!
Cô có ký ức từ nguyên chủ, biết đây là một sự tồn tại hung tàn và khủng bố đến mức nào…
Cơ thể chúng nhìn thì trông yếu ớt và tinh xảo, nhưng lại ẩn chứa năng lượng khủng khϊếp đến kinh người.
Lúc bùng nổ có thể trực tiếp phá hủy cả một hành tinh.
Đồng thời, chúng cũng là thứ khó bị phá hủy nhất trong vũ trụ bao la này.
Bất kỳ vũ khí hiện tại nào của con người dường như đều không thể gây ra đòn tấn công hủy diệt đối với chúng.
Lúc này, chúng đang an tĩnh, chỉnh tề quỳ trên mặt đất.
Các Trùng tộc duy trì sự im lặng tuyệt đối, đầu cúi sâu, không biểu cảm, cơ thể thậm chí không có nhịp hô hấp phập phồng.
Tư thế cung kính và thuần phục.
Đôi mắt nhiều màu sắc, những chiếc cánh mỏng sặc sỡ, từng vô số lần xuất hiện trong các hình ảnh tin tức mô tả trên Tinh Võng.
Ánh sáng đó rực rỡ như ngọn lửa, nhưng lại giống như đóa hoa tử thần nở rộ một cách lộng lẫy.
Dù đối diện đều là kẻ thù, nhưng bản tính khao khát cái đẹp và sức mạnh của loài người cũng sẽ khiến họ phải phát ra lời tán thưởng tận đáy lòng trước cảnh tượng như vậy.
Lúc này, những màu sắc rực rỡ đó bị sương đen lơ lửng che khuất, bị đồng hóa bởi vùng không gian chủ yếu là màu đen xám này, tước đi ánh sáng gần như thần thánh của chúng, làm cho mọi thứ trở nên u ám và mờ nhạt.
Tô Lâm ngẩn ngơ nhìn, thậm chí còn nhận ra một vài hình bóng quen thuộc trong đó.
Đều là những nhân vật lớn từng xé chiến hạm bằng tay không, thiêu rụi hành tinh, thậm chí gϊếŧ cả dị năng giả cấp SSS trong các video tin tức.
Chúng đang làm gì vậy?
Suy nghĩ của cô có chút hỗn loạn.
Ngay sau đó, một lực lượng thần bí khó lường bao trùm tới, cô cảm giác ý thức mình như bị kéo đi, mơ hồ bay về phía sâu nhất của cung điện.
Cô không thể kiểm soát mà tự động ngẩng đầu.
Nơi đó là bóng tối kỳ bí kéo dài vô tận, quấn quanh những tiếng nói thì thầm nặng nề, không rõ ràng.
Trên đài cao cuối cầu thang, sương đen từ bốn phương tám hướng hội tụ đến, quấn quanh ngai vàng u tối.
Bóng tối bốc lên, ngưng tụ thành một thân thể cao lớn được bọc trong bộ giáp đen nhánh.
Ngay sau đó, phần đầu vỡ ra khe hở, bong tróc thành tro tàn vụn nhỏ, để lộ khuôn mặt tuấn tú tà mị.
Người đàn ông tóc đen hơi cúi người.
Ngũ quan của anh hoàn mỹ đến không tỳ vết, đôi mắt đỏ như máu tươi trôi nổi trên biển địa ngục.
Giọng nói trầm thấp, lơ đãng phát ra: “Em chính là cô dâu mà Đế quốc đã đưa đến cho ta sao?”