Chương 1

Editor: Lá Thư Nhỏ

“Cô nói thích tôi? Chỉ có cô mới có tư cách ở bên tôi?”

“Cô thật khiến người ta ghê tởm.”

Khi Tô Lâm tỉnh lại, cô nghe thấy có người đang nói chuyện, trong giọng nói tràn đầy vẻ chán ghét.

“Nếu lần sau cô còn dám làm tổn thương Ấu Ấu...”

Cô ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt tràn ngập vẻ ghét bỏ, là một thanh niên có khuôn mặt tuấn tú.

Hắn có mái tóc ngắn màu vàng nâu, mặc quân phục trắng tỉ mỉ với phong cách phương Tây, trên vai là tua rua buông xuống, bên hông đeo một thanh kiếm chuôi vàng.

Trong lòng hắn còn đang ôm một cô gái tóc đen bất tỉnh.

Cô gái đó nhắm nghiền mắt, sắc mặt có chút tái nhợt.

Tô Lâm tỏ vẻ bình tĩnh, lặng lẽ đánh giá xung quanh.

Họ đang ở trong một hành lang dài trống trải, một bên là bức tường kim loại được khảm các màn hình dữ liệu, bên còn lại là mặt kính trong suốt, nhìn ra phía ngoài là một khu vườn xa hoa lộng lẫy.

Tinh thần Tô Lâm có chút tan rã.

Ngoài cảnh tượng trước mắt, còn có vô số âm thanh vụn vặt, phức tạp rót vào tai, làm phân tán sự chú ý của cô.

Cách vách đang có một bữa tiệc, tiếng nhạc mơ hồ bay ra, nhưng không thể che giấu những cuộc trò chuyện liên hồi, tiếng quần áo trang sức cọ xát, tiếng ly rượu chạm vào nhau.

Đồng thời, đủ loại mùi hương xộc đến.

Mùi hoa thơm ngát, mùi rượu nồng đậm, mùi thịt trộn gia vị, hoặc mùi nước hoa rõ rệt.

Các loại mùi hương hòa quyện vào nhau, rồi lại được tách ra từng cái một, sau đó một lần nữa tổng hợp thành thông tin, tràn vào trong não Tô Lâm.

“Cô sẽ không muốn biết hậu quả đâu.” Giọng nói của thanh niên lạnh lẽo, trầm thấp, ẩn chứa sát ý.

Tô Lâm không nói gì.

Cô vẫn đang tiếp nhận những thông tin lộn xộn kia.

Trong đầu thậm chí còn xuất hiện thêm một đoạn ký ức.

“Ấu Ấu!”

Phía sau vang lên hai tiếng kinh hô.

Như gió lướt qua bên cạnh.

Hai người đàn ông xuất hiện trước mặt.

Cả hai đều mặc lễ phục đắt tiền, khuôn mặt anh tuấn, khí chất nổi bật.

Người đàn ông tóc nâu bên trái ngực đầy huân chương, nhìn có vẻ ôn hòa nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần lạnh lẽo thấu xương.

Tô Lâm lấy lại tinh thần.

Tô Lâm: “...”

Người này hình như là anh trai cô.

Người đàn ông tóc đỏ bên phải đeo khuy măng sét đính đá quý, trên ngón tay là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh cực lớn, những phụ kiện trên người hắn đều vô cùng giá trị.

Tô Lâm: “...”

Còn người này hình như là vị hôn phu của cô.

Hai người vây quanh bên cạnh thanh niên kia, ánh mắt chăm chú dán vào khuôn mặt cô gái tóc đen bất tỉnh, trong mắt tràn đầy lo lắng và sốt ruột.

Có khoảnh khắc, Tô Lâm còn nghi ngờ chính mình đang nằm mơ.

Kết hợp với ký ức của bản thân, cô hoàn toàn chắc chắn mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nữ chính vạn người mê có tên “Đệ nhất cưng chiều tinh tế”, trở thành nữ phụ ác độc kiêu căng, ngạo mạn, lòng dạ rắn rết trong đó.

Cốt truyện chủ yếu kể về cuộc gặp gỡ và tình yêu giữa nữ chính xuất thân từ một hành tinh xa xôi với Thái tử Đế quốc Lam Hải, xen kẽ vào đó là những mối yêu hận tình thù phức tạp giữa cô ấy với các quý tộc, quan chức cấp cao, thậm chí là thủ lĩnh tinh tặc vũ trụ.

Còn về Tô Lâm, cô có lẽ là một trong những nữ phụ ác độc xui xẻo nhất từ trước đến nay.

Anh trai cô yêu thầm nữ chính, vị hôn phu công khai của cô mê đắm nữ chính, còn ánh trăng sáng của cô thì yêu sâu sắc nữ chính.

Trong tương lai, cô sẽ nhiều lần hãm hại nữ chính, cuối cùng vì tội cố ý gϊếŧ người với bằng chứng xác thực, bị lưu đày đến vùng tinh vực của Trùng tộc và chết không toàn thây.

Vài phút trước, trong bữa tiệc do hoàng thất tổ chức, cô đã lôi nữ chính ra, và "phát biểu" một vài lời đe dọa cảnh cáo kiểu như: "Đồ tiện dân như cô không xứng với Thái tử điện hạ, cút xa ra một chút cho tôi!"

Nữ chính đương nhiên không chấp nhận lời lẽ đó, thế là hai người tranh cãi, nữ chính đứng không vững ngã vật ra đất, rồi bất tỉnh.

Thái tử điện hạ kịp thời đến nơi, vừa lúc nghe được mấy câu cuối cùng.

“Lâm Lâm.”

Người đàn ông tóc nâu cũng ngẩng đầu nhìn sang, trong mắt tràn đầy thất vọng và chán ghét.

“Em đã sớm biết Bạch tiểu thư là người tự nhiên, vậy mà còn đối xử với cô ấy như vậy, em muốn gϊếŧ cô ấy sao?”

“Tôi nghĩ đáp án đã quá rõ ràng.”

Người đàn ông tóc đỏ lười biếng nói, cũng không che giấu ác ý trong mắt: “Nhìn cô ta xem, anh trai cô ta, vị hôn phu của cô ta, còn cả người cô ta yêu thầm nhiều năm...”

Thái tử điện hạ liếc mắt một cái lạnh băng.

“Xin lỗi, Điện hạ.”

Người đàn ông tóc đỏ lập tức dừng lại một chút, mới nói thêm: “Lòng ghen tị của phụ nữ rất mạnh, mặc dù cô ta chỉ là một con nhỏ thô lỗ, man rợ, chỉ biết nổi điên, nhưng dù sao cũng là nữ giới mà.”

“Lâm Triệt!” Người đàn ông tóc nâu nhíu mày, mặt trầm xuống.

Dù sao đi nữa, Tô Lâm cũng là em gái anh ta.

Giọng nói kia đột nhiên im bặt.

Giây tiếp theo, Tô Lâm giáng thẳng một quyền vào mặt người đàn ông tóc đỏ.

“Cô!”

Hắn liên tục lùi lại vài bước rồi ngã vật ra đất, ôm lấy cái mũi đang chảy máu, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin được.

Phía sau vang lên những tiếng kinh hô và suýt xoa.

Mọi người trong bữa tiệc nghe thấy động tĩnh, đồng loạt chạy ra xem náo nhiệt, ai ngờ lại được chứng kiến một màn kịch như vậy.

“Cô gái nhỏ trong lòng Điện hạ, thật sự là người tự nhiên sao?”

“Ngã một cái thôi mà cũng bất tỉnh, tất nhiên là đúng rồi.”

“Haiz, đừng nói với tôi đó là Thái tử phi tương lai nhé? Đừng mà, ít nhất cũng phải là một thức tỉnh giả cấp cao chứ, thế này thì là gì?”

“Cậu đã từng thấy Điện hạ chủ động ôm ai chưa, bất kể giới tính hay chủng tộc?”

“Vậy hai vị bên cạnh thì sao? Giới thượng lưu loạn đến vậy ư?”

“Trời ơi, cú đấm này chí mạng thật!”

“Ôi, Tô Lâm cũng thảm thật, nếu anh trai tôi, vị hôn phu của tôi, và cả... khụ khụ, nếu họ đều thích cùng một người, thì tôi cũng tức chết mất.”

Những chàng trai cô gái mặc trang phục lộng lẫy nâng ly rượu, ánh mắt tràn đầy sự tò mò và hứng thú hóng chuyện.

Trên mặt vài người trẻ tuổi tóc đỏ lộ vẻ phẫn nộ, nhưng cũng không dám tiến lên.

“Còn anh, chẳng qua là chỉ là một tên khốn.”

Tô Lâm cúi đầu nhìn người đàn ông tóc đỏ đang từ từ đứng dậy, cười mà như không cười.

“Tô Lâm, đồ chó điên nhà cô!”

Trong mắt hắn bùng cháy lửa giận: “Hôn ước của chúng ta kết thúc tại đây!”

“Không thành vấn đề.”

Ai thèm chứ.

Tô Lâm không hề sợ hãi: “Nhớ giữ cho kỹ cái miệng dơ bẩn của anh, nếu không lần sau thứ bị đứt rời sẽ là nó đấy.”

Tên vị hôn phu này, được thiết lập là một nam phụ số 3 có thân phận tôn quý, ngốc nghếch lắm tiền, về cơ bản không có giá trị vũ lực mấy.

Đương nhiên, đó là nói một cách tương đối.

“Đủ rồi!”

Thái tử lạnh mặt khẽ quát một tiếng: “Công tước Lâm, nơi đây là cung điện, tôi không muốn nghe lại những lời thô tục như vừa rồi nữa. Cậu cũng không thể vũ nhục quý tộc của Đế quốc như vậy, cho dù cô ta...”

Hắn nhíu mày nhìn về phía Tô Lâm, vừa định nói gì đó thì người trong lòng từ từ tỉnh lại.

Cô gái tóc đen yếu ớt tựa vào lòng hắn: “Ellen, đừng như vậy, tiểu thư Tô chỉ là... cô ấy không làm gì cả.”

Thái tử điện hạ được tiếng nói mềm mại gọi tên, ánh mắt khẽ động, sắc mặt nhanh chóng dịu xuống.

Giọng hắn vẫn lạnh nhạt: “Tô Lâm - tiểu thư Hầu tước, mời cô rời đi, tôi không bao giờ muốn nhìn thấy cô ở đây nữa.”

Những quý tộc và thành viên hoàng thất đang chen chúc ở lối vào vẫn nâng ly và vươn cổ xem kịch.

Nghe thấy câu nói cuối cùng này, vài cô gái lộ ra vẻ mặt vui sướиɠ khi người gặp họa.

Hiển nhiên họ không có thiện cảm với tiểu thư Hầu tước nhà họ Tô này.

“Đáng đời, đã đính hôn rồi mà còn muốn dây dưa với Điện hạ.”

“Cô ta không phải vừa mới độc thân sao, còn đánh gãy cả mũi vị hôn phu nữa.”

Họ thì thầm nhỏ nhẹ.

Đáng ngạc nhiên là, dù những người này cố gắng hạ thấp giọng đến mấy, dù cách xa mấy chục mét, Tô Lâm vẫn nghe thấy rõ mồn một.

“Ôi chao, không biết cô ta còn muốn giở trò gì nữa đây.”

“Mẹ cô ta xuất thân từ hoàng thất, là em gái họ của Nữ vương, cô ta dù sao cũng là em gái họ của Điện hạ, Điện hạ nể mặt nhà họ Tô thôi, nếu không đã đá người ra ngoài từ lâu rồi...”