Chương 6: Ở chung

"Từ hôm nay trở đi em sẽ ở chung với tôi. Tôi sẽ sắp xếp người đưa đón em đi học. Đồ dùng cá nhân của em tôi cũng đã cho người dọn từ nhà cũ đến đây rồi."

Vân Trì khẽ nhắm mắt vẻ mặt dịu lại, giọng điệu bình thản, nhưng trong từng câu chữ lại ẩn chứa sự mạnh mẽ không cho phép ai cãi lời.

"Hoặc là em ngoan ngoãn đi học, hoặc là tôi sẽ cử người giám sát em, thậm chí là trói em đến trường. Tốt nhất em nên hợp tác một chút đi, đừng để tôi trở thành khách quen ở phòng giáo viên chủ nhiệm của em."

Tô Diệp Diệp trừng mắt nhìn alpha trước mặt, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Sau khi nghe đối phương nói xong cậu đơ ra không hề phản ứng, cậu thậm chí còn nghi ngờ mình đã nghe nhầm.

Cậu lớn đến chừng này nhưng chưa từng có ai ép cậu phải làm cái gì. Chỉ cần cậu không muốn thì không một ai dám ép cậu.

Nhưng kể từ khi cậu quen biết người này, từ chuyện đột nhiên kết hôn rồi bây giờ lại thêm chuyện này nữa. Dựa vào cái gì chứ? Chẳng lẽ cậu không có chút quyền quyết định nào đối với chuyện của mình sao?

Còn cái vẻ mặt thản nhiên, coi mọi chuyện là đương nhiên của người đàn ông kia cũng khiến Tô Diệp Diệp tức đến bật cười.

"Tôi đã nói là tôi đồng ý những chuyện này chưa? Tôi cần anh đưa ra quyết định thay tôi à!"

Tô Diệp Diệp lớn giọng, l*иg ngực mỏng manh phập phồng vì tức giận, kiên quyết trừng mắt nhìn vị alpha trước mặt.

Nhưng đối phương thậm chí còn không liếc nhìn cậu một cái, khiến cậu cảm thấy bất lực như thể mình là con mồi của anh chỉ có thể nằm im chờ bị làm thịt.

Thêm vào đó, bây giờ ba của cậu sống chết chưa rõ khiến tâm trạng vốn đã không tốt của cậu lại càng trở nên tồi tệ.

Cậu vốn còn định tỏ ra hung dữ hơn, nhưng mũi ngay lập tức không nghe lời mà cay xè, giọng nói cũng nghẹn ngào một cách đáng xấu hổ: "Dừng xe ngay lập tức! Bây giờ tôi muốn về nhà!"

Vân Trì nghe thấy tiếng khóc nức nở của omega, lòng anh kẽ khựng lại.

Anh bình tĩnh mở mắt, khẽ liếc nhìn, thấy đối phương không rơi nước mắt thì hơi nhướng mày, vẻ mặt không mấy ngạc nhiên.

Đôi mắt sâu thẳm của alpha không thể nhìn ra cảm xúc, càng không thể đoán được suy nghĩ, nhưng có một điều Tô Diệp Diệp chắc chắn, người đàn ông này hoàn toàn không có ý định để ý đến yêu cầu của cậu.

Cậu nhìn chiếc xe ngày càng đi xa, cậu sốt ruột đến mức đầu óc quay cuồng, liền đổi mục tiêu, nhoài người về phía ghế trước: "Anh tài xế, mau dừng xe, tôi muốn xuống xe!"

Vừa nói, hai tay cũng vươn ra bám vào lưng ghế trước, nhưng cậu còn chưa kịp chạm vào thì đã "a" một tiếng kinh hãi.

Vân Trì hiểu lầm cậu định giật vô lăng, liền nắm chặt cổ tay cậu, không chút lưu tình ép vào cửa xe.

Cái đầu nhỏ của Tô Diệp Diệp đập vào cửa kính xe, phát ra tiếng "bốp" đau điếng.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, omega theo bản năng phản kháng, cánh tay bị giữ chặt thì giơ chân đá, nhưng lại bị alpha dùng tay kia nắm gọn.

Thế là Tô Diệp Diệp rơi vào tư thế xấu hổ, vùng vẫy không được, động đậy không xong, chỉ có thể phát điên mà chửi mắng người đàn ông là đồ thần kinh, tên khốn nạn.

Vân Trì nhíu mày, bị chửi đến mức thái dương anh giật giật, không thể nhịn được nữa, anh nghiến răng cảnh cáo: "Em còn làm loạn nữa thì tôi sẽ ném em xuống xe đấy."

Giọng điệu alpha hung dữ, ánh mắt lạnh lẽo, khí thế bức người, tuy anh chỉ đang muốn dọa cậu thôi, nhưng thực sự khiến Tô Diệp Diệp, cậu thiếu gia chưa từng trải sự đời phải sợ hãi.

Bây giờ họ đang đi trên cầu lớn, nếu cậu bị ném xuống hoặc là rơi xuống sông, thậm chí là bị thương nặng.

Cho dù cậu biết bơi, thì độ cao này cũng quá đáng sợ, hơn nữa alpha này trước mặt một kiểu, sau lưng lại một kiểu, sống chết của cậu đối với anh ta căn bản không quan trọng có lẽ chỉ cần cậu còn làm loạn thì anh ta sẽ ném cậu xuống xe mà không thèm để ý.

Tô Diệp Diệp càng nghĩ càng lo lắng, trong lòng càng thêm căng thẳng, đủ loại cảm xúc lẫn lộn khiến cậu khó thở.

Vân Trì không ngờ omega này lại ngoan ngoãn dễ dàng như vậy, hơi ngạc nhiên, hài lòng nhướng mày.

Lá gan của cậu nhỏ như vậy chắc cũng không có can đảm thực sự giật vô lăng, xem ra là anh đã trách nhầm người rồi.

Anh luôn nghe nói tính tình của cậu kiêu căng, làm đủ mọi chuyện quá đáng, những lời đồn đại này quả thực không thể tin hết được.

Đang nghĩ ngợi, Vân Trì đột nhiên nhận ra omega vẫn đang ngơ ngác nhìn mình có gì đó không ổn, đôi môi vốn hồng hào hơi trắng bệch, thở dốc.

Anh chợt nhớ lại trước đây Tô Nguyên Vũ đã kể cho anh rất nhiều chuyện lớn nhỏ về Tô Diệp Diệp.

Có nhắc đến việc hồi nhỏ cậu từng gặp tai nạn, dẫn đến việc thỉnh thoảng khi quá kích động sẽ bị dễ bị hen xuyễn, khó thở.

Bác sĩ nói phần lớn là do yếu tố tâm lý. Vì vậy từ trước đến nay, ba Tô luôn nuông chiều cậu hết mực.

Vân Trì bình tĩnh buông tay, vòng tay ôm lấy lưng người kia, sau đó khum bàn tay nhẹ nhàng che miệng và mũi cậu, cho đến khi người trong lòng dần ổn định lại mới thở phào nhẹ nhõm.

"Thật là yếu đuối." Vân Trì rút tay ra, dùng khăn giấy lau vết ẩm do hơi thở bám vào lòng bàn tay, thờ ơ lẩm bẩm: "Tức giận như vậy, sớm muộn gì em cũng tự làm mình tức chết."

Tô Diệp Diệp vừa mới hồi phục ý thức sau khi đầu óc trống rỗng, không còn sức phản bác, càng cảm thấy xấu hổ, chỉ có thể lặng lẽ lườm anh.

Trên mặt cậu vẫn còn vương chút cảm giác ấm áp mơ hồ từ bàn tay của alpha, thoang thoảng mùi gỗ nhàn nhạt, khiến cậu có chút bực bội.

Nhà Vân Trì cách trường không xa, nên đến rất nhanh, là một căn nhà nhỏ độc lập bình thường, so với biệt thự lớn của nhà họ Tô thì quả thực vẫn kém xa.

Tô Diệp Diệp giận dữ bước vào, hoàn toàn phớt lờ dì giúp việc đang mở cửa, vừa nghĩ đến việc đi giày bẩn vào nhà để trả thù alpha đáng ghét này, lại nhận ra Vân Trì căn bản không dọn dẹp, cuối cùng vẫn là dì giúp việc phải vất vả.

Thế là cậu lại hùng hổ quay trở lại cửa, cởi giày, đi chân trần vào nhà.

Vân Trì phía sau nhìn một loạt hành động của omega thì hoàn toàn khó hiểu, quả nhiên suy nghĩ của người trẻ tuổi là điều anh không thể hiểu được.

Anh tùy tiện cởϊ áσ khoác, rồi đưa tay nới lỏng cà vạt tiện tay cởi khuy măng sét.

Ánh mắt anh luôn dõi theo omega, thấy đôi chân trần của cậu vẫn không nhịn được mà nhíu mày, thời tiết này không đi giày vẫn hơi lạnh.

Vừa định mở miệng gọi cậu lại, thì một cuộc điện thoại cắt ngang hành động của anh.

Là người dưới quyền gọi đến, báo cho anh biết chuyện anh đến trường hôm nay đã được thông báo cho các phương tiện truyền thông, không được tuyên truyền rầm rộ, các tòa soạn báo cũng đã bị chặn lại.

Cuộc gọi diễn ra cũng khá nhanh, Vân Trì ừ một tiếng rồi cúp máy.

Cả đêm Tô Diệp Diệp trằn trọc không yên toàn thân khó chịu.

Không hiểu sao cậu lại bồn chồn đến vậy, cậu rất muốn bỏ trốn, khi ở đây thần kinh cậu lúc nào cũng căng thẳng, không thể thư giãn được.

Còn có một cảm giác thất vọng, cô đơn và bất lực khó hiểu, ngoài những hành lý mà alpha mang đến cho cậu, không có thứ gì quen thuộc với cậu cả, cậu thực sự không thể ở lại đây được.

Cậu cứ trằn trọc như vậy cho đến tận rạng sáng.

Tô Diệp Diệp quyết tâm mở cửa phòng, thò đầu ra ngoài nhìn ngó một chút, xác định hành lang không có ai liền đi chân trần, rón rén bước ra ngoài.

Vân Trì đang làm việc trong thư phòng giữa đêm khuya, liếc mắt thấy một bóng dáng mảnh mai mặc bộ đồ ngủ hoạt hình đi qua cửa phòng anh.

Anh không ngẩng đầu, vừa lật tài liệu vừa thong thả lên tiếng: "Đứng lại."

Tô Diệp Diệp đang rón rén, cảm giác như đang trộm đồ, nghe thấy tiếng alpha thì hít một hơi lạnh.

Vừa nãy cậu chỉ lo chú ý động tĩnh dưới lầu nên hoàn toàn không để ý thấy đèn phòng làm việc vẫn sáng.

Cậu mếu máo cắn môi dưới, rồi lùi lại hai bước, đứng trở lại trước cửa.

Vân Trì vẫn giữ nguyên động tác lật tài liệu, liếc nhìn omega đang đứng ngồi không yên.

Anh đã đoán được người này sẽ không dễ dàng ngoan ngoãn như vậy, nên cố ý sắp xếp cho cậu căn phòng cuối cùng ở tầng hai, phòng làm việc của anh lại là nơi bắt buộc phải đi qua khi xuống lầu.

"Đi đâu?" Người đàn ông chậm rãi hỏi.

Tô Diệp Diệp có cảm giác bị bắt quả tang, nghiến răng nói dối không cần suy nghĩ.

"Tôi lạ giường, không ngủ được, xuống lầu uống cốc nước, sao? Cái này cũng không được? Chuyện này của tôi mà anh cũng muốn quản?"

Vân Trì rõ ràng không để bụng, trong lúc xử lý công việc thản nhiên nói: "Tốt nhất là em nên như vậy, nhắc nhở một câu, bên ngoài toàn là vệ binh, em không ra được đâu."

Tô Diệp Diệp gần như phát điên. Cậu không quen với việc Alpha lúc nào cũng tỏ vẻ có thể điều khiển mình tùy ý, đồng thời luôn giữ thái độ hờ hững, không quan tâm.

Cậu xông vào thư phòng, cầm cuốn sách trên bàn làm ra vẻ muốn ném. Lòng hiếu thắng thôi thúc cậu nghĩ rằng chọc giận đối phương cũng là một cách chiến thắng.

"Ném đi, nhưng chỗ tôi không có nhiều đồ cổ hay bình hoa cho em phá đâu," Vân Trì vừa nói vừa ngước mắt nhìn cậu, quả nhiên Tô Diệp Diệp đang giở trò trẻ con, trợn tròn mắt nhìn anh.

Anh bất đắc dĩ thở dài trong lòng rồi chợt nhớ đến lời một người bạn bác sĩ từng nói. Những Omega chưa bị đánh dấu như Tô Diệp Diệp, khi gặp môi trường lạ đầy mùi Alpha, thường sinh ra lo lắng, khó chịu và phản kháng. Nhưng đây đều là hiện tượng bình thường, Alpha chỉ cần dỗ dành một chút là được.

Dỗ dành? Trong ấn tượng của anh, sự dỗ dành của Alpha đối với Omega thường là… Vân Trì nghĩ rồi liếc nhìn gáy trắng nõn của Tô Diệp Diệp vẫn còn dán miếng ức chế, thu lại ánh mắt, rồi rót một cốc nước từ ấm trà bên cạnh đưa cho cậu.

Hành động này trong mắt Tô Diệp Diệp quả thực là sự khıêυ khí©h trắng trợn. Cậu cảm thấy bị sỉ nhục, đấm vào bông gòn đầy bực tức. "Ai thèm uống nước bẩn của anh!" Cuốn sách bị ném "bịch" trở lại bàn, Omega bỏ lại lời giận dữ rồi quay lưng bỏ đi.

Alpha không hiểu mình tốt bụng rót nước lại sai chỗ nào, chỉ nhìn bóng lưng mảnh mai biến mất rồi tiếp tục cúi đầu làm việc. Tô Diệp Diệp ra ngoài bước chân nặng nề, ầm ĩ, sự phản kháng bất lực và vô dụng đó là dấu hiệu kiêu ngạo cuối cùng của cậu.

Sáng hôm sau, Tô Diệp Diệp mất ngủ cả đêm, xuống lầu với hai quầng thâm rõ rệt quanh mắt. Alpha có vẻ đã đợi khá lâu, đồ ăn trong đĩa trước mặt còn lại rất ít. Anh vừa uống cà phê vừa thong thả đọc báo, mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch phẳng, kẹp cà vạt bạc giữa cúc áo thứ tư và thứ năm. Toàn thân anh toát ra vẻ nho nhã, quý phái; hôm nay có buổi phát biểu quan trọng nên trang phục chỉnh tề không một lỗi nhỏ.

Thời đại nào rồi mà còn đọc báo giấy, đồ cổ hủ. Tô Diệp Diệp tiến lại gần, lẩm bẩm không tình nguyện ngồi xuống đối diện. Khi nhìn thấy bốn chữ lớn "Liên bang chính báo", vừa nhai thức ăn, cậu không nhịn được liếc. Trên đó đề cập đến chiến sự tiền tuyến Hollace và tộc Trùng, tình hình dường như không khả quan. Một vài đội tiên phong mất liên lạc, một số đội bị tiêu diệt.

Nhìn thấy điều này, Tô Diệp Diệp lập tức lo lắng, ăn không ngon, chiếc dĩa trong tay cứ nghịch thức ăn mà không đưa vào miệng. Dù đã chuẩn bị tâm lý, cậu vẫn sợ ngày đó thật sự tới. Nhận thấy sự thay đổi của Omega, Vân Trì nhấp một ngụm cà phê, nhìn cậu, đặt cốc xuống, không nói gì thêm. Anh không né tránh, cũng không che giấu hay lừa dối. Người trưởng thành, có khả năng chịu đựng, cần biết những gì là phải biết. Không thể sống mãi trong thế giới utopia.

Sau đó, Vân Trì hễ rảnh đều đích thân đưa đón Tô Diệp Diệp đi học, nếu không sẽ cử người đưa đón. Cứ như vậy, mọi chuyện diễn ra yên ổn một thời gian. Tộc Trùng chiếm ưu thế ở biên giới Hollace, liền có xu hướng thừa thắng xông lên, quấy rối các vùng lân cận. Vân Trì vì chuyện này càng bận, bôn ba khắp nơi, hiếm khi về nhà.

Anh cũng nhận được phản hồi từ người theo dõi Tô Diệp Diệp. Khi đi học thì ngoan ngoãn, nhưng hễ không có tiết hay tiết tự chọn là trốn ra ngoài giao du rồi không còn trách nhiệm gì. Điều này khiến Vân Trì đau đầu. Trước đây Tô Diệp Diệp vì thân phận cha, ai cũng sợ đắc tội, không có bạn bè, không biết cách xử thế. Bảo vệ quá mức rồi giờ sửa chữa quá đà, thả lỏng một chút thì tốt nhưng vẫn lo cậu dễ bị lừa, làm chuyện quá đáng, bị người ta bán đứng mà còn giúp người ta đếm tiền.

Trong văn phòng Bộ Quốc phòng Liên bang, Vân Trì chăm chú nhìn màn hình, thả lỏng hơn, tay áo xắn lên, cổ áo cởi hai cúc. Mái tóc rũ vài sợi do bận rộn. Một người thân tín gõ cửa, ghé tai nói vài câu, anh gật đầu. Người này vừa ra, một giọng nói quen thuộc khác từ ngoài truyền vào: "Đồ họ Vân kia! Anh dựa vào cái gì mà khóa thẻ của tôi?! Đó là tiền của ba tôi, ba tôi còn chưa chết, ngay cả tiền của ông ấy anh cũng muốn quản sao hả?!"

Tô Diệp Diệp chưa kịp nói đã đứng sững trước bàn làm việc của Alpha, hùng hổ đến mức Vân Trì phải ngẩng mắt. Anh tựa lưng vào ghế, đáy mắt sâu thẳm nghiêm nghị, nhìn tới mức cậu chột dạ. Hai người đứng nhìn nhau mấy giây, giọng trầm thấp của anh vang lên: "Để tôi nghe thấy lần nữa, em chạy ra ngoài chơi bời lung tung, thì không chỉ khóa thẻ, ngay cả tiền tiêu vặt cũng sẽ không còn."

Tô Diệp Diệp phản ứng ngay: "Dựa vào cái gì anh nói là được? Đây là tiền nhà tôi, anh có tư cách gì quản?"

"Chỉ bằng tôi là chồng em, là người giám hộ, tôi có tư cách đảm bảo an toàn thân thể và tinh thần cho em." Vân Trì bình tĩnh, vài câu nói đạo mạo khiến cậu vừa xấu hổ vừa tức giận. Thật là vô liêm sỉ, chuyện gì cái tên Alpha này cũng xen vào.

Tô Diệp Diệp theo phản xạ cầm đồ trang trí nhỏ trên bàn ném đi. Vốn tưởng người đàn ông né, không ngờ trúng thẳng mặt. Cậu nhớ hôm đám cưới anh rất nhanh nhẹn, sao bây giờ lại không thèm nghiêng đầu chút nào.

Vân Trì chống cằm, cảm nhận cơn đau trên má, sắc mặt khó chịu. Tô Diệp Diệp chột dạ, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ: "Sao, chịu không được tôi rồi hả? Thấy tôi khó chịu, vậy thì ly hôn đi."

Vân Trì ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm Omega né tránh ánh mắt mình, trong lòng dâng lên ngọn lửa giận dữ. Hễ không vừa ý là ném đồ, không chịu nói chuyện đàng hoàng, đúng là thói hư tật xấu được nuông chiều mà ra.

"Hả giận rồi?" Anh nhặt món đồ trang trí rơi từ bàn, đặt trở lại chậm rãi, vừa nói vừa gọi vệ binh: "Đưa cậu ta đến phòng nghỉ trưa của tôi, nhốt lại, khi nào biết nói chuyện bình tĩnh thì thả ra."

Vệ binh nhận lệnh, vẻ mặt khó xử tiến đến Tô Diệp Diệp: "Xin lỗi, Tô thiếu gia."