Trước giờ anh vẫn nghĩ Omega này ghét mình, nên từ khi Tô Nguyên Võ giao nhiệm vụ, anh không chủ động quấy rầy; chỉ âm thầm bố trí người theo dõi và bảo vệ từ xa. Anh cho rằng như vậy là đủ, vừa giữ khoảng cách, vừa tôn trọng không gian của cậu.
Nhưng thực tế chứng minh rằng chỉ để người khác trông hộ mà không tự mình quản lý thì không ổn. Có những việc, nếu không trực tiếp can thiệp thì rất dễ lệch khỏi tầm kiểm soát. Xem ra, nếu muốn đảm bảo an toàn và trật tự, anh vẫn phải đích thân ra mặt.
Chào tạm biệt giáo viên chủ nhiệm, Vân Trì nhanh chóng rời khỏi văn phòng. Alpha sải bước dài, nhịp chân dứt khoát. Tô Diệp Diệp cố chạy theo nhưng dù đã gần như nửa chạy nửa đi, cậu vẫn chỉ kịp thấy gót giày da đỏ và bóng lưng cao lớn phía trước; đối phương hoàn toàn không có ý định đợi mình.
Vài vệ sĩ đi theo phía sau khiến cả khuôn viên trường lập tức trở nên nổi bật. Học sinh tò mò kéo đến xem, vài bạn còn rút điện thoại ra quay lén, khiến không khí trở nên náo nhiệt.
“Nhìn kìa, Bộ trưởng Vân Trì với Tô Diệp Diệp chẳng thân thiết gì hết. Mới cưới mà vậy đó hả?”
“Nghe nói hai người chỉ kết hôn chính trị thôi. Bộ trưởng Vân vốn không thích cậu ta. Cái tính hếch mũi của Tô Diệp Diệp, Alpha nào chịu nổi?”
“Thiệt không đó?”
“Tôi nghĩ là thiệt. Hôm trước thấy cậu ta đến trường, trên người chẳng có chút mùi tin tức tố Alpha nào.”
“Hả? Alpha mà không có tính chiếm hữu thì là Alpha gì? Sao lại không đánh dấu Omega của mình?”
Tiếng bàn tán rì rầm như tiếng sóng. Vân Trì nghe rõ từng chữ. Học sinh ở đây phần lớn đều là con cháu tầng lớp tinh anh của Liên bang; những lời đồn như vậy tuyệt đối không tốt cho cậu nhóc.
Anh vô thức giảm tốc. Tô Diệp Diệp đang cúi đầu đi theo liền đâm thẳng vào lưng anh. Chưa kịp phản ứng, cậu đã bị một cánh tay vòng qua ôm lấy eo.
Cánh tay người đàn ông dài và rắn chắc, bàn tay to, động tác dứt khoát mà thuần thục. Trong chớp mắt, Tô Diệp Diệp bị kéo sát vào lòng. Vòng eo nhỏ gần như bị bàn tay bao trọn một nửa. Hương gỗ đàn hương đặc trưng của Alpha lan kín không khí, với một Omega chưa quen thì áp lực ấy khiến cậu nghẹn thở.
Cậu giật mạnh, cố vùng ra. Ngẩng đầu, nghiến răng nói nhỏ:
“Anh làm gì vậy? Đừng có lôi kéo! AO thụ thụ bất thân anh không biết à? Buông tay!”
Cậu vừa quát vừa gỡ tay anh khỏi eo mình.
Omega mềm mại khiến động tác vùng vằng của cậu càng làm cảm giác nơi Vân Trì trở nên khó tả. Trên người cậu vẫn thoảng mùi kẹo dâu, trái ngược hoàn toàn với cái tính đanh đá khó ưa. Cậu càng xoay tới xoay lui, Vân Trì càng khó giữ bình tĩnh. Anh siết nhẹ, giọng trầm thấp mang theo cảnh cáo:
“Đừng nhúc nhích. Nếu em không muốn rước thêm phiền phức thì ngoan chút. Tôi cũng không muốn để người ta nói mới cưới đã bất hòa.”
Giọng anh lạnh, nhưng biểu cảm lại mang vẻ hòa nhã, thậm chí có vài phần thâm tình giả tạo — vừa đủ để che mắt người ngoài.
Tô Diệp Diệp lúc này mới nhận ra xung quanh có rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cậu thầm lẩm bẩm trong lòng: Thảo nào… sợ người ta đồn đại chứ gì. Cậu lườm anh một cái, nhưng rồi vẫn ngừng phản kháng. Ít chuyện vẫn hơn nhiều chuyện.
Chiếc đồng hồ trên tay Vân Trì cấn vào eo cậu, hơi đau và hơi ngứa. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh lại sáng choang đến chói mắt. Còn nhẫn của cậu? Không nhớ đã vứt đâu mất rồi.
Tai cậu đỏ lên. Chưa từng tiếp xúc thân mật với Alpha, lại nghĩ anh còn lớn tuổi hơn mình, cậu tức tối nói nhỏ:
“Anh nhẹ tay chút coi!”
Vân Trì hoàn toàn phớt lờ.
Ra đến cổng trường, Tô Diệp Diệp định tranh thủ chạy trốn, nhưng vừa bước được nửa nhịp đã bị anh tóm lại rồi đẩy thẳng vào trong xe. Cậu quay đầu lườm anh một cái, giận đến mức mặt đỏ bừng, nhưng rồi vẫn ngoan ngoãn dịch sang một bên, tựa đầu vào cửa kính. Dù sao cậu cũng không muốn tiếp tục chịu áp lực tin tức tố của Alpha, cảm giác ấy vừa ngột ngạt vừa khó chịu.
Không gian trong xe yên tĩnh đến mức nghe được tiếng đồng hồ tích tắc. Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua, còn suy nghĩ của cậu thì dần trôi. Mấy ngày nay, vì lo cho ba, cậu gần như chẳng thể tập trung nổi chuyện gì. Chưa có tin tức gì khiến lòng cậu càng bất an.
Trước đây, ba cậu thường có nhiệm vụ dài ngày, mười ngày, nửa tháng, thậm chí vài tháng cũng từng vắng nhà. Nhưng lần này khác hẳn. Ba cậu đi vội vàng, không dặn dò kỹ càng, liên lạc cũng không được. Như thể ông đã gửi cậu cho người khác rồi mặc kệ, khiến cậu có cảm giác bị bỏ rơi.
Cậu không dám nghĩ quá xa. Cậu chỉ mong ba bình an trở về. Cậu không muốn bị Alpha đáng ghét này giám hộ, càng không muốn bị kiểm soát. Nhưng chờ đợi luôn là một dạng dày vò.
Cậu đang miên man thì nhận ra cảnh vật bên ngoài trông có gì đó lạ. Tô Diệp Diệp giật mình, ngồi thẳng dậy nhìn ra đường.
“Đi nhầm đường rồi. Nhà tôi không phải hướng này.”
Thực ra ở ngã tư trước lẽ ra phải rẽ phải. Nhưng cậu chưa kịp nói rõ thì giọng trầm tĩnh của người đàn ông bên cạnh đã vang lên trước, bình thản nhưng mang chút áp đặt:
“Tôi biết.”