Chương 48

Thấy bên kia im lặng, Vân Trì tưởng là gọi nhầm, trầm mặc vài giây rồi tự mình mở lời, giọng nói thấp xuống:

“Bên này tiến triển tạm ổn, chắc là”

“Vân Trì...”

Cậu bỗng cắt ngang, giọng khẽ run, yếu ớt mà chất chứa quá nhiều ủy khuất và mỏi mệt:

“Em có thai rồi. Chúng ta... có em bé rồi.”

Vừa dứt lời, Tô Diệp Diệp lập tức thấy hối hận.

Cậu cảm thấy mình thật vô dụng, Alpha của cậu đang ở tiền tuyến vì Liên Bang mà chiến đấu, còn bản thân lại chỉ khiến người khác phải bận lòng.

Cậu biết rõ đây là do ảnh hưởng của hormone trong thời kỳ mang thai, nhưng vẫn không thể ngăn bản thân cậu cảm thấy ghét chính bản thân mình.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hít thở nặng nề. Sau vài giây trầm mặc, Vân Trì mới lên tiếng.

“Diệp Diệp... bảo bối của anh.”

Giọng anh khàn đi, pha lẫn giữa vui mừng, bất đắc dĩ và đau lòng.

“Em biết không, anh không thể ở cạnh em lúc này, em sẽ rất vất vả.”

“Ô... ô... em biết mà.”

Chỉ cần nghe thấy Alpha để tâm, mọi kiên cường nơi cậu lập tức sụp đổ. Cậu nghẹn ngào bật khóc, tiếng nói đứt quãng:

“Cho nên... anh có thể... trở về... sớm một chút được không?”

“Bảo bối, em đừng khóc, đừng khóc.”

Giọng người đàn ông khẩn trương, tốc độ nói cũng nhanh hơn:

“Em phải nghe lời, ăn uống đàng hoàng, ngủ cho đủ. Anh sẽ về sớm thôi, nhất định sẽ bình an trở về. Đến lúc đó, anh muốn thấy một em thật khỏe mạnh, hiểu chưa?”

Anh hiểu rõ thói quen của người yêu mình. Chỉ nghe giọng nói nghẹn lại như thế, anh liền biết, bây giờ cậu lại đang trốn trong chăn mà khóc.

Nghĩ đến cảnh Omega của mình đang mang thai mà lại chỉ có một mình, khóc nức nở trong căn phòng nhỏ tồi tàn, trái tim anh như bị bóp nghẹt.

“Ừm...”

Cậu khẽ đáp, ngoan ngoãn dựa vào giọng nói kia để tìm lấy chút an tâm. Dù biết đối phương không nhìn thấy, cậu vẫn nặng nề gật đầu trong chăn:

“Được...”

Thời kỳ mang thai vốn dễ buồn ngủ, huống chi Tô Diệp Diệp lại khóc đến choáng váng. Một người dỗ, một người lắng nghe, trong hơi thở hòa cùng giọng nói ấm áp của Alpha, cậu từ từ chìm vào giấc ngủ.

Ba ngày sau cuộc gọi, cậu nhận được một gói chuyển phát nhanh là chế phẩm pheromone mà cán bộ thị trấn vội vã gửi đến.

Đó là pheromone tuyến thể mà Vân Trì nhờ bệnh viện biên giới chiết xuất riêng cho cậu, đây là một loại dung dịch an thần dành cho Omega mang thai khi ở xa bạn đời.

Tác dụng của nó tuy không mạnh, nhưng cũng đủ khiến cơ thể cậu dễ chịu phần nào. Dù vậy, loại chế phẩm này lại khiến Alpha bị suy yếu thể lực, cần một thời gian dài mới có thể hồi phục được.

Có thể nói, làm cái này thiệt nhiều hơn lợi.

Nhưng ít nhất, nhờ nó mà Tô Diệp Diệp cũng tạm thời được an ổn thêm một đoạn thời gian.

Công việc của tổ nghiên cứu kết thúc đúng hạn, sau đó Tô Diệp Diệp được nghỉ một kỳ dài.

Trước tiên, cậu đến nhà họ Tô để xem xét tình hình. Thấy mọi việc đã được người làm sắp xếp đâu vào đó, cậu mới yên tâm trở về ngôi nhà nhỏ của mình và Vân Trì.

Vừa đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cách bài trí quen thuộc, những món đồ thân thuộc trong nhà, cậu bất giác khựng lại, trong lòng cậu khẽ dâng lên một cảm giác khó tả, như thể đã trải qua bao biến cố, cuối cùng cậu cũng được trở về nhà của mình.

Cuối cùng, cậu lại đứng giữa nơi khiến mình yên tâm và dựa dẫm nhất, từng góc nhỏ trong căn nhà này đều mang dấu vết của Vân Trì.

Thảm quen thuộc, tủ rượu quen thuộc, cả khu vườn sau cũng quen thuộc đến nao lòng.

Tô Diệp Diệp thong thả đi khắp nhà, từng bước một, từ trong ra ngoài, như đang đi giữa những kỷ niệm xưa cũ.

Hai tay cậu khẽ đặt lên bụng dưới. Đây là khoảnh khắc yên bình hiếm hoi trong gần một năm xa nhà của cậu. Chỉ tiếc rằng, người cậu luôn nghĩ đến vẫn chưa thể trở về.

Thời kỳ mang thai của cậu vô cùng gian nan. Lại thêm việc thiếu pheromone của người cha Alpha suốt thời gian dài, khiến phôi thai yếu hơn nhiều so với những đứa trẻ bình thường. Cậu phải được theo dõi cẩn thận từng ngày. Bản thân là Omega, sức khỏe của cậu vốn đã không tốt, nên Tô Diệp Diệp khó có thể tự chăm sóc mọi thứ.

Vì thế, theo lời nhờ vả của Vân Trì, Đoàn Nhạc Duyệt, một bác sĩ chuyên nghiệp và cũng là người anh em thân thiết của anh và Phó Hội, bạn nối khố từ nhỏ đã trở thành hai người chăm sóc cậu tận tâm nhất.

Bác sĩ Đoàn là bác sĩ thường trú tại phòng y tế tại căn cứ quân sự, nên bình thường công việc của anh cũng không quá bận rộn.

Mỗi sáng, sau khi thức dậy, Tô Diệp Diệp thường đến căn cứ của bọn họ chơi. Có một bác sĩ như anh bên cạnh, mọi vấn đề về ăn uống và sức khỏe của cậu đều khiến người khác yên tâm.

Còn Phó Hội thì bận suốt ban ngày. Đến tối, anh dứt khoát dọn đến ở tạm phòng khách nhà Vân Trì, để có chuyện gì cũng có thể ứng phó ngay.

Tất nhiên, bác sĩ Đoàn đôi khi cũng có việc riêng phải xử lý. Những lúc như vậy, nếu ban ngày cậu không có ai trông chừng, thì cuối cùng Tô Diệp Diệp sẽ được giao cho đàn anh của mình chăm sóc.

Tiểu thiếu gia Tô Diệp Diệp bị mọi người xem như món đồ dễ vỡ, thường tỏ ra không hài lòng với cách làm quá mức cẩn thận ấy. Cậu cho rằng bản thân không yếu đuối như họ nghĩ, chẳng cần ai phải chạy tới chạy lui chăm nom.

Thế nhưng, dù có phản đối thế nào cũng vô ích. Ngay cả khi gọi điện kháng nghị với Vân Trì, cậu vẫn bị anh dứt khoát gạt đi.

Theo lời bác sĩ Đoàn thì: “Bình thường anh Vân đối xử với bọn tôi không tệ, nên bây giờ phải giúp anh ấy chăm sóc vợ cho thật tốt.”

Nghe thế, Tô Diệp Diệp chỉ còn biết bất lực mà chấp nhận. Dù sao, cảm giác được những người bạn chân thành như vậy vây quanh, lòng cậu cũng thấy vừa ấm áp vừa cảm động.

Ít nhất, vị đại thiếu gia của phủ Nguyên soái từng cô độc năm nào, nay đã không còn lẻ loi nữa.

“Đây là bữa ăn dinh dưỡng hôm nay của cậu ấy, do bác sĩ Đoàn đặc biệt lên thực đơn cho dì giúp việc nấu. Nhất định phải để cậu ấy ăn đúng giờ đấy.”

Phó Hội đứng trước cửa nhà Lê Kiến Húc, tay xách đầy túi lớn túi nhỏ, vừa đưa đồ vừa dặn dò Alpha trẻ tuổi trước mặt: “Còn đây là chế phẩm an ủi mới của anh Vân. Cậu nhớ nhắc Diệp Diệp dùng sau khi ngủ trưa nhé.”

Nói xong, anh lại đổi sang cầm thứ khác lên. Vì sắp phải chạy đến cuộc họp, tốc độ nói vốn nhẹ nhàng điềm tĩnh của anh cũng nhanh hơn thường ngày: “Còn cái này nữa, là mứt mơ vị cực, anh Vân cố ý nhờ bạn từ tinh cầu Thủ đô gửi về. Nếu Diệp Diệp lại ốm nghén thì ăn cái này một chút sẽ dễ chịu hơn. Với cả khi cậu ấy ra ngoài, chỉ nên đi dạo quanh công viên gần đây thôi, đừng đến những chỗ đông người...”

Lê Kiến Húc nhét tay vào túi quần, dựa người vào khung cửa, ánh mắt lười biếng nhìn người đàn ông trước mặt đang mặc âu phục chỉnh tề, giày da sáng bóng. Anh không kiên nhẫn mà trợn trắng mắt: “Biết rồi, anh ơi. Tôi đâu phải trẻ con, lần nào anh cũng nói nhiều như vậy sao?”

Lần này bị nói xóc, Phó Hội cũng chẳng nhịn nữa. Thực ra anh đã bực bội với tên Alpha này từ lâu.

“Cậu tưởng tôi thích nói nhiều như vậy lắm à?” Phó Hội hơi ngẩng đầu, giọng vẫn bình tĩnh nhưng nét mặt đã không còn hòa nhã: “Lần trước là ai đưa Diệp Diệp đến chỗ đầy Alpha, lại còn làm mất chế phẩm an ủi, hại cậu ấy khổ sở như thế?”