Chương 47

“Không cần đâu ạ, em vẫn ổn.” Tô Diệp Diệp vội vàng lắc đầu, cậu sợ mình làm ảnh hưởng đến công việc của mọi người.

Chờ đến khi cậu xử lý xong hết mọi chuyện thì cũng đã gần trưa. Mọi người lần lượt từ sâu trong rừng trở về thôn nhỏ ăn cơm.

Trên đường, họ đi ngang qua một trạm trung chuyển tạm thời. Bên trong đặt mấy chiếc l*иg sắt, nếu gặp phải động vật bị thương hoặc cần cứu hộ thì chúng sẽ được đưa đến đây để nghỉ ngơi, an dưỡng.

Sau một thời gian dài trú đóng, hiện tại trong trạm chỉ còn lại một con gấu đen lẻ loi đang “nhập viện”.

Con gấu ấy được cứu từ trong đầm lầy, khi đó bị mắc kẹt sâu, thương tích lại nặng, nên thời gian chăm sóc cũng kéo dài hơn bình thường.

Động vật hoang dã không giống thú nuôi trong thành phố nên mùi hôi tanh trên người chúng cực kỳ nặng.

Khi đi ngang qua chiếc l*иg sắt, một làn mùi nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày Tô Diệp Diệp đột nhiên quặn lại.

“Ọe… ọe…”

Mọi sự nhẫn nhịn cuối cùng cũng tan vỡ. Cậu khuỵu xuống đất, khó chịu đến mức hoa mắt đầu óc quay cuồng.

Buổi sáng cậu chưa ăn gì, nên bây giờ dạ dày trống rỗng, cơn buồn nôn càng dữ dội, cậu suýt nữa đã nôn ra cả mật xanh mật vàng.

Các đồng nghiệp xung quanh đều hoảng hốt. Sau một hồi bàn bạc, họ đành để những người khác đi trước, chỉ còn Lê Kiến Húc ở lại trông cậu.

Anh lấy khăn giấy trong ba lô ra, cúi người đưa cho đàn em lau miệng, giọng nói mang theo lo lắng:

“Diệp Diệp, em hông sao chứ? Em bị đau dạ dày à?”

Đôi môi Tô Diệp Diệp trắng bệch, đuôi mắt vẫn còn vương nước. Cậu gắng gượng lắc đầu, nhưng dạ dày vẫn co thắt, cảm giác buồn nôn âm ỉ không dứt. Cậu học chuyên ngành này đã lâu, sớm quen với mùi động vật, trước nay chưa bao giờ xuất hiện phản ứng như vậy.

Về đến thôn, Lê Kiến Húc liền đưa cậu đến chỗ thầy thuốc để xem thử.

“Cậu trai trẻ này…” Sau khi thầy thuốc trong thôn bắt mạch xong, thần sắc nghiêm trọng. Ông đeo kính lão, vừa ghi vừa nói, giọng mang theo tiếng thở dài: “Sau này cậu nhất định phải chú ý ăn uống và nghỉ ngơi. Nếu không, đứa bé trong bụng cậu có thể khó mà an toàn qua ba tháng đầu đấy.”

“Cái gì?!” Lê Kiến Húc sững sờ, đầu óc trong khoảnh khắc trống rỗng, tim như bị ai đó bóp nghẹt.

“Đứa bé… trong bụng cậu ấy?!”

Thì ra không phải là cậu viêm dạ dày, mà là ốm nghén. Lúc này, Lê Kiến Húc cũng không biết nên khóc hay nên cười.

“Ơ, hai cậu còn không biết sao?” Ông bác sĩ đeo kính lão trễ xuống sống mũi, sắc mặt không vui, đánh giá chàng trai trẻ đang hốt hoảng trước mặt: “Anh làm Alpha kiểu gì vậy? Bản thân có dùng biện pháp tránh thai hay không mà lại không biết à?”

Nghe những lời ấy, hai thanh niên vốn chỉ có tình bạn thuần túy đều đỏ bừng mặt vì ngượng ngùng và lúng túng.

“Anh ấy không phải Alpha của em.” Tô Diệp Diệp lên tiếng giải thích.

Thấy bác sĩ không còn hiểu lầm, cậu mới dẹp bỏ những suy nghĩ rối ren trong đầu, khẽ đặt tay lên bụng dưới vẫn còn phẳng lì của mình.

Trong lòng cậu tuy vẫn còn đang hoang mang hỗn loạn, nhưng cậu không quá bất ngờ. Lúc cả hai quan hệ trước khi Vân Trì rời đi, anh đã tiến vào khoang sinh sản của cậu. Có lẽ khi ấy, trong tiềm thức, cậu mang theo một chút ý muốn riêng. Thế nên, cậu đã cố ý không uống thuốc tránh thai.

Chỉ là, không ngờ cậu lại có thai nhanh đến vậy.

Khi ý thức được trong bụng mình đang có một sinh linh bé nhỏ, mang cùng huyết thống với người mình yêu, nét mặt Tô Diệp Diệp cũng trở nên dịu dàng hơn.

Nghĩ đến lời bác sĩ vừa nói, lòng cậu lại dấy lên chút lo lắng.

Buổi chiều hôm đó, Tô Diệp Diệp không theo nhóm ra hiện trường nữa mà được Lê Kiến Húc đưa về căn nhà gỗ nhỏ. Nghĩ đến vấn đề sức khỏe, dù thức ăn khó nuốt tới mức nào, cậu vẫn cố gắng chống lại cảm giác buồn nôn để ăn hết phần cơm trưa.

“Em nghỉ ngơi cho tốt, đừng lo lắng quá. Cuối tháng này công việc nghiên cứu của chúng ta cũng sắp kết thúc rồi, đến lúc đó chúng ta có thể trở về.”

Lê Kiến Húc bước đến bên bàn, rót ly nước đưa cho người đang nằm trên giường, cân nhắc một lát rồi vẫn không nhịn được nói tiếp:

“Anh nghĩ chuyện này em vẫn nên sớm nói với Vân Trì đi. Bác sĩ cũng nói rồi, bây giờ cơ thể em rất yếu nên đang rất cần có anh ấy ở bên.”

Một Omega mang thai mà Alpha không ở cạnh, không có pheromone của đối phương để xoa dịu, chẳng khác nào đang sống trong địa ngục.

Nỗi đau và sự khó chịu về sinh lý còn dày vò hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Tô Diệp Diệp đắp chăn, tựa vào đầu giường. Cậu thấy đầu óc choáng váng, tay chân rã rời, sắc mặt trắng bệch. Ngay cả khi cầm cốc nước, các ngón tay cũng vô thức siết chặt.

Lê Kiến Húc biết mình là người ngoài, không tiện xen vào chuyện riêng tư, nhưng với tư cách đàn anh của cậu, anh vẫn nói ra những điều nên nói.

Omega khi mang thai rất nhạy cảm với mùi hương, đặc biệt là pheromone của Alpha xa lạ, vì thế anh cũng không nán lại lâu.

Chuyến đi nghiên cứu này cũng sắp kết thúc, công việc của tiểu đội nghiên cứu cũng không còn quá bận rộn và gấp gáp như trước. Nên tuần kế tiếp, Tô Diệp Diệp chỉ phụ giúp một vài việc nhỏ, phần lớn thời gian đều nghỉ ngơi.

Vân Trì không ở bên cạnh khiến cậu ăn ngủ không yên. Mỗi sáng mở mắt ra là nôn khan, suốt cả ngày đầu óc mơ màng, chẳng có hứng thú làm gì, dù có muốn thì cậu cũng chẳng ăn nổi, chỉ có thể ép bản thân nuốt xuống từng miếng nhỏ.

Cảm giác mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần dày vò cậu từng giờ từng phút, không giây nào buông thả.

Năm giờ sáng.

Cánh rừng tĩnh mịch như tờ, chân trời vừa chớm sáng.

Sương mù dày đặc bao phủ căn phòng gỗ nhỏ, không khí âm u lạnh lẽo.

Tô Diệp Diệp cau mày, chậm rãi mở mắt từ trong cơn mộng chập chờn, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn dâng lên trong ngực. Ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

Ánh mắt cậu quét khắp căn phòng tĩnh lặng, yên ắng đến đáng sợ, như thể cả thế giới chỉ còn lại một mình cậu.

Bụng dưới cậu truyền đến cảm giác khó chịu mơ hồ, khiến lòng cậu dâng lên nỗi cô đơn khôn tả. Sự kiên cường vốn gắng giữ bấy lâu như sắp tan vỡ trong khoảnh khắc ấy.

Cậu cũng muốn, giống như những Omega khác, được ở trong vòng tay người mình yêu, được hơi thở của đối phương bao bọc, được thương yêu và chăm sóc.

Tô Diệp Diệp cầm lấy điện thoại đặt bên cạnh, hít sâu một hơi, cố gắng đè nén nỗi chua xót trong lòng. Cậu cuộn mình vào trong chăn, tìm kiếm một chút cảm giác an toàn mong manh.

Màn hình điện thoại sáng lên giữa không gian tối om, ánh sáng yếu ớt ấy phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của cậu.

Sau một hồi giằng co với chính mình, cuối cùng cậu vẫn không kìm được mà gọi điện cho Vân Trì.

“Alo, Diệp Diệp.”

Giọng người đàn ông trầm thấp, mang theo chút khàn khàn vì mệt mỏi, vang lên bên tai.

Vốn dĩ cậu cũng không ôm hy vọng có thể gọi được cho anh, nên khi đầu dây bên kia thật sự bắt máy, bàn tay cầm điện thoại của Tô Diệp Diệp run lên mấy lần vì kích động.

Gần như ngay khoảnh khắc ấy, nước mắt đã trào ra không kìm nổi, thấm ướt cả ga giường. Cậu cố gắng không phát ra âm thanh, nén chặt tiếng nức nở nơi cổ họng.

“Diệp Diệp?”