Nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất tên kia không còn lượn lờ trước mặt cậu nữa, xem như biết điều.
Hai tuần trôi qua trong yên ả.
Trong căn phòng ngủ mang phong cách châu Âu tối giản, tông xám – đen thanh lạnh, trên chiếc giường lớn, một người đàn ông đang nằm sấp ngủ say. Chăn mỏng vắt hờ qua hông, tấm lưng trần rắn chắc phơi ra trong không khí lạnh.
Vân Trì đã làm việc liên tục hơn một tháng vì vụ Trùng tộc xâm lấn biên giới. Ngày nào cũng họp, phát biểu, trả lời phỏng vấn; đêm khuya còn phải tăng ca để kịp tiến độ. Hiếm hoi lắm anh mới có thời gian ngủ bù. Vừa chợp mắt được một lúc thì điện thoại lại rung lên.
Anh nhíu mày, nhắm mắt đưa tay mò điện thoại.
Khi cánh tay dịch chuyển, từng mảng cơ lưng của người đàn ông trưởng thành càng hiện rõ dưới ánh sáng nhạt.
"Alo, ai đấy?" – Giọng anh khàn, lười nhác đặc trưng của người vừa tỉnh ngủ.
"Chào ngài, chào ngài!" Người ở đầu dây bên kia nghe có vẻ rụt rè. Ngập ngừng một lúc mới dám hỏi: "Ngài có phải… Bộ trưởng Vân Trì, Alpha kiêm người giám hộ của Tô Diệp Diệp không ạ?"
Vân Trì khựng lại một nhịp vì bất ngờ, “ừ” khẽ một tiếng, tinh thần lập tức tỉnh táo.
Chỉ vài giây sau, gương mặt anh tối hẳn theo từng câu chữ của người bên kia…
“Năm nhất đại học, điểm tín chỉ rất quan trọng. Không nói chuyện em ấy học hành chăm chỉ đến đâu, ít nhất cũng phải chịu khó đến lớp chứ?”
Giáo viên chủ nhiệm ban đầu còn giữ phép tắc, nhưng càng nói càng bức xúc.
“Bạn Tô này ba ngày học thì hai bữa trốn, cả bóng dáng cũng không thấy. Gọi không nghe, nhắn không trả lời. Bạn bè ngoài trường còn chẳng biết em ấy đi đâu. Em ấy lại là Omega, nhỡ xảy ra chuyện gì thì chúng tôi biết ăn nói thế nào với nhà trường? Chúng tôi không chịu trách nhiệm nổi đâu, ngài nghĩ đúng không?”
Ngồi đối diện, Vân Trì lấy lại tinh thần, ánh mắt khẽ động, mím môi gật đầu rất lịch sự.
Vẻ mặt anh bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng có chút rối loạn.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh bị thầy giáo “dạy dỗ” như một phụ huynh thật sự.
Còn “đương sự” Tô Diệp Diệp thì bị vệ sĩ của Vân Trì ép đứng phía sau, mặt đầy bất mãn.
Thấy Alpha phản ứng nghiêm túc, giáo viên chủ nhiệm hài lòng hẳn, uống một ngụm trà rồi mới chợt nhớ ra thân phận của người trước mặt. Nghĩ lại những lời mình vừa tuôn ra, anh ta lập tức dè dặt trở lại.
"Xin lỗi Bộ trưởng Vân, tôi chỉ nói thẳng quá thôi, mong ngài đừng để bụng. Ngài bận trăm công nghìn việc, làm phiền ngài đến đây cũng thật ngại. Tôi chỉ lo cho sự an toàn của em Tô…”
Vân Trì mỉm cười khách sáo, đứng dậy, lịch thiệp đưa tay ra bắt như để kết thúc buổi “mời phụ huynh”.
“Tôi hiểu. Cảm ơn thầy đã quan tâm. Thời gian qua tôi quả thật chưa làm tròn trách nhiệm. Tôi sẽ đưa em ấy về dạy dỗ cẩn thận. Sau này nếu có vấn đề gì, mong thầy gọi thẳng cho tôi.”
Giọng Alpha trầm thấp, thái độ chân thành, gương mặt lại tuấn tú — ai nghe cũng thấy dễ chịu.
Giáo viên chủ nhiệm lập tức gật đầu lia lịa.
“‘Dạy dỗ cẩn thận’~” – Tô Diệp Diệp đứng bên cạnh nhăn mũi, nhỏ giọng nhại lại. Nhìn gương mặt mỉm cười của Vân Trì, cậu nổi hết da gà, lí nhí bỉ bai: “Giả tạo.”
Thính lực Alpha đỉnh cấp chẳng khác nào radar dù cậu nhóc thì thầm cỡ nào, Vân Trì vẫn nghe hết. Nhưng anh chỉ im lặng.