Chương 21

Hồi ức chợt ngưng bặt vì tiếng gọi nhỏ đầy dịu dàng này.

Người đàn ông trước mắt trông trưởng thành hơn trước rất nhiều, trong cốt cách toát ra vẻ nhã nhặn, ôn hòa, nhưng chỉ có anh ta biết bên dưới lớp vỏ bọc ấy là người có một dã tâm bừng bừng.

Ánh mắt người kia nhìn anh chứa đựng quá nhiều điều phức tạp, giằng xé, đấu tranh.

Vân Trì không muốn hiểu, cũng chẳng có hứng thú hàn huyên.

Thấy người đàn ông mãi không phản ứng, cũng không hề tỏ ra vui mừng khi gặp hắn như trước đây.

Trên mặt Ngụy Vi thoáng qua vẻ khó xử.

Phó Hội đứng bên cạnh thu hết cảm xúc của hai người vào đáy mắt, sau một thoáng ảm đạm, liền cong môi cười lịch sự, đưa tay về phía Ngụy Vi để hòa giải.

"Lâu rồi không gặp, Ngụy Vi." Anh ta vừa bắt tay vừa thuận miệng hỏi: "Anh được điều về rồi à?"

Ngụy Vi khẽ "ừ" một tiếng, rồi lại ngước mắt nhìn Vân Trì.

Anh ta nói đầy ẩn ý: "Lần này tôi về là để giải quyết một vài việc riêng, còn việc có ở lại hay không thì có lẽ phải xem kết quả thế nào."

Sau vài câu hàn huyên đơn giản, bầu không khí lại trở nên ngượng ngùng, những người quen có mặt ở đó đều mang tâm tư riêng.

Cuối cùng, Từ Văn Bách mỗi tay một người, cười ha hả kéo mọi người vào trong.

"Các cậu, rồi sẽ có thời gian trò chuyện thôi, chúng ta làm việc chính trước đã."

Hội nghị hôm nay có đến mấy trăm người tham dự, không biết là trùng hợp hay có người cố ý sắp xếp mà chỗ ngồi của Vân Trì và Ngụy Vi lại cạnh nhau.

Vân Trì chăm chú lắng nghe nội dung hội nghị, không hề liếc ngang liếc dọc.

Những người khác thích hóng chuyện thì lại không tập trung, thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai người họ.

Những người thường xuyên đi họp đều biết, những lời đơn giản của Thủ tướng thường không hề đơn giản.

Loáng một cái, hội nghị kết thúc khi trời đã nhá nhem tối.

Vân Trì cầm lấy đồ dùng cá nhân, đi theo sau Phó Hội và những người khác ra khỏi hội trường.

Mấy ngày nay thời tiết không được đẹp lắm, bên ngoài không biết từ lúc nào đã đổ cơn mưa lớn.

Vệ sĩ vội vàng chạy tới che ô cho bộ trưởng của mình.

Vân Trì vừa định bước ra ngoài thì lại bị một tiếng gọi "A Trì" quen thuộc gọi lại.

Ngụy Vi tránh đám đông chạy tới, ngập ngừng nói: "Tôi không lái xe đến, cậu có thể cho tôi đi nhờ một đoạn được không?"

Trong mắt hắn ánh lên vẻ chờ mong, như sợ bị từ chối, lại vội nói thêm: "Cậu yên tâm, tiện đường thôi mà, chỗ tôi đang ở tạm cũng khá gần nhà cậu."

Vân Trì mím môi, vẻ mặt bình thản, tiếng mưa rơi bên tai càng thêm rõ ràng.

Anh do dự một lát rồi gật đầu.

Ngụy Vi khẽ lộ vẻ vui mừng rồi lên xe ngồi ở ghế sau.

Trong xe không có hương liệu, chỉ có mùi hương gỗ nhàn nhạt quen thuộc của Vân Trì.

Mùi hương này khiến Ngụy Vi có chút cảm khái.

Hắn nghiêng đầu nhìn gương mặt góc cạnh của Vân Trì, chàng sinh viên đại học năm nào giờ đây đã là một người đàn ông trưởng thành.

Chỉ cần anh ngồi yên ở đây thôi cũng đủ khiến người khác cảm thấy an toàn và đáng tin cậy.

"Tôi cứ tưởng cậu vẫn còn giận tôi." Một lúc lâu sau, Ngụy Vi khẽ phá vỡ sự im lặng.

Vân Trì khẽ nhúc nhích mắt, ánh mắt vẫn dán vào những giọt mưa dày đặc trên cửa sổ xe: "Chuyện qua lâu như vậy rồi, có gì mà phải giận hay không giận."

"Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn nợ cậu một lời xin lỗi." Ngụy Vi cố kìm nén cảm xúc, giữ cho giọng nói bình tĩnh: "Thật ra sau khi nói chia tay, tôi đã hối hận rồi, tôi..."

"Ngụy Vi." Vân Trì có chút không vui ngắt lời, rồi thở dài một tiếng, cố gắng giữ thể diện cho cả hai: "Tôi thật sự không để ý nữa rồi, anh không cần phải nhắc lại chuyện cũ với tôi đâu."

Lòng người vốn tham lam, sợ bị oán hận, nhưng khi đối phương thật sự không quan tâm nữa thì dường như cũng không dễ chịu gì.

Khóe miệng Ngụy Vi gượng gạo nhếch lên một nụ cười, khẽ "ừ" một tiếng, rồi dường như nói thêm gì đó.

Vân Trì không để ý lắng nghe, ánh mắt và tâm trí anh hoàn toàn tập trung vào bóng dáng nhỏ bé ở phía xa.

Vì trời mưa nên anh không nhìn rõ lắm, chỉ đến khi đến gần mới xác nhận đó là người mà anh nghĩ.

"Dừng xe." Anh dứt khoát ra lệnh, cầm ô mở cửa xe đi về phía người kia.

Ngụy Vi ngơ ngác nhìn theo, mang theo vài phần khó hiểu xuống xe.

"Tô Diệp Diệp." Vân Trì bước nhanh tới kéo người kia lại, cau mày hỏi: "Mưa lớn thế này sao em không gọi tài xế đến đón?"

Tô Diệp Diệp đang vội vã đi đường thì bị kéo lại, bực bội quay người lại, nhưng khi thấy rõ mặt anh thì lại nở nụ cười.

"Anh về rồi à!" Tô Diệp vui mừng ra mặt.

Mưa lớn quá, dù có vệ sĩ che ô phía sau thì cậu vẫn bị ướt khá nhiều.

Hai tay cậu ôm chặt cặp sách trước ngực, mặt mũi lấm lem, lẫn với những vệt nước mưa, trông như một chú mèo con lem luốc.

Vân Trì nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cậu giờ biến thành bộ dạng này thì càng nhíu mày chặt hơn.

Không nói không rằng, anh bảo vệ sĩ cầm ô giúp, cởϊ áσ khoác khoác lên cho cậu, rồi nhanh chóng lấy khăn giấy lau mặt cho cậu.

"Em lại chạy đi đâu chơi vậy?" Anh trầm giọng trách mắng: "Sao lại để mình ra nông nỗi này?"

"Ưm, anh nhẹ tay thôi." Tô Diệp Diệp khó chịu phản bác: "Em không có đi chơi, em đi cứu một con chó nhỏ với đàn anh, nó bị mắc kẹt trong một cái ống, em chui ra chui vào nên mới thành ra thế này. Em thấy dù sao cũng đang ở gần nhà rồi, nên em định đi bộ về luôn, ai ngờ vừa tạm biệt đàn anh xong thì trời đổ mưa..."

Nghe cậu lải nhải kể xong, Vân Trì bất lực định dẫn cậu vào xe.

Thì nghe thấy Ngụy Vi đứng đợi một hồi lâu, có chút ngượng ngùng lên tiếng: "Cậu ấy là?"

Lúc này Vân Trì mới nhớ ra còn có người khác ở bên cạnh, anh hơi ái ngại, ngập ngừng một lát rồi giới thiệu: "Con trai của Nguyên soái Tô, Tô Diệp Diệp."

Ngụy Vi khựng lại một chút, ánh mắt nhìn cậu dường như cũng thay đổi, rồi chậm rãi gật đầu.

"Tôi có nghe nói." Người khiến hắn phải về sớm hơn dự định.

Vẻ mặt hắn hơi né tránh, có lẽ vì hành động thân mật vừa rồi của hai người mà trong lòng hắn có chút hụt hẫng.

Hắn chua xót nói: "A Trì, anh thật sự thay đổi nhiều quá."

A Trì?

Tô Diệp còn chưa kịp có ý kiến gì về cách Vân Trì giới thiệu mình thì đã bị cách xưng hô này thu hút sự chú ý.

Cậu đánh giá người đàn ông trước mặt từ trên xuống dưới.

Rồi ngẩng đầu lên, đưa tay ra như để tuyên bố chủ quyền: "Chào anh, anh chưa giới thiệu về mình."

Ngụy Vi khựng lại một chút, rồi mỉm cười đáp lại: "Chào cậu, tôi là Ngụy Vi, là... người quen cũ của A Trì." Hắn vừa nói vừa nhìn Vân Trì.

Tiếng mưa rơi tí tách, bầu không khí kỳ lạ giữa ba người bị mưa lớn át đi không còn rõ ràng nữa.

Tô Diệp Diệp mỉm cười, nhưng trong lòng đã thầm trợn mắt cả trăm lần.

Cái tên này quen thuộc quá.

Người yêu cũ thì là người yêu cũ, còn bày đặc người quen cũ cái gì chứ, nghe cứ mập mờ thế nào ấy.

Vân Trì dường như cảm nhận được sự bất mãn của Tô Diệp, vừa hay cũng đã đến gần nhà, anh bèn kiếm cớ tạm biệt Ngụy Vi.

Trùng hợp thay, hắn vừa đi thì mưa cũng tạnh.

Dù sao cũng đã đến cổng khu nhà, người cậu lại ướt dính khó chịu nên cả hai quyết định đi bộ về.

Tô Diệp vẫn ôm chặt cặp sách, cố tỏ ra không quan tâm hỏi: "Người vừa nãy là bạn trai cũ của anh à?"

Sau khi Vân Trì "ừ" một tiếng, cậu vội hỏi: "Vậy anh còn thích anh ta không?"

Vân Trì thấy cậu phản ứng như vậy thì buồn cười, anh khẽ nhếch môi phủ nhận: "Chuyện qua lâu rồi."

Nghe anh trả lời vậy, Tô Diệp có vẻ vừa hài lòng lại vừa không hài lòng, vừa đi vừa đá những viên đá trên đường, giọng nói có chút hờn dỗi.

"Vậy sao hai người lại đi xe về cùng nhau..."

Vân Trì liếc nhìn cậu một cái, anh cảm thấy không cần phải giải thích nhiều, có hiểu lầm hay không cũng không sao.

Nhưng thấy cậu có vẻ rất để ý, anh vẫn không nhịn được nói: "Anh ta cũng ở gần đây, nên tiện đường thôi."

Có lẽ vì vui khi Vân Trì chịu nói nhiều với mình như vậy, Tô Diệp Diệp không kìm được cười, khoác áo anh, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.

"Đâu ra mà nhiều trùng hợp thế." Cậu vừa vui vừa trách: "Rõ ràng là anh ta đến tìm anh mà!"

Vẻ mặt ra dáng người lớn của cậu lại một lần nữa khiến Vân Trì bật cười: "Thật sao? Em tuổi còn nhỏ mà hiểu biết nhiều ghê."

"Anh khinh thường ai đấy." Tô Diệp Diệp không phục nói: "Ở khoa em có đầy người yêu đương ấy chứ." Nói xong cậu lại ngại ngùng đỏ mặt.

Vân Trì không trêu cậu nữa, vừa hay cũng đã đến cổng nhà.

Cả hai về phòng tắm nước nóng.

Đến khi Tô Diệp Diệp tắm xong xuống lầu thì Vân Trì đã mặc quần áo ở nhà, anh đang ngồi trên sô pha xem tin tức buổi tối.

Vẻ mặt anh vừa chăm chú vừa có chút lười biếng,lộ vẻ cấm dục mà quyến rũ vô cùng.

Cậu chỉ muốn phá vỡ vẻ điềm tĩnh của anh, khiến đôi mắt đen láy kia nhuốm màu du͙© vọиɠ vì mình.

Người đàn ông như vậy, sao có thể không khiến người khác thèm muốn cơ chứ.

Tô Diệp đỏ mặt, bây giờ trong đầu cậu toàn là những suy nghĩ đen tối.

Cậu lại nghĩ đến Ngụy Vi, quả thật anh ta rất ưu tú, nhìn là biết một người thành đạt, đáng để người khác yêu thích.

Một cảm giác nguy cơ trỗi dậy trong lòng cậu.

Tô Diệp rón rén tiến đến gần Vân Trì, cười nịnh nọt: "Anh làm việc có mệt không ạ? Dạo này em học được một bài mát xa với đàn anh, em làm thử cho anh nhé?"

Vân Trì rời mắt khỏi màn hình, không biết cậu lại giở trò gì, anh khẽ nhướn mày nhìn cậu, vẻ mặt không thay đổi.

Mệt ư? Ngồi họp cả ngày, nói ra thì cũng hơi mỏi thật.

Nhưng mà, đàn anh nào lại còn dạy mát xa cho em ấy nữa chứ?

Anh vừa nghĩ vừa định hỏi thì cậu đã đặt hai tay lên vai anh, xoa bóp nhẹ nhàng, còn làm nũng hỏi anh có thấy mạnh không.

Vân Trì nhếch môi trêu cậu: "Em không ăn cơm à? Cứ như gãi ngứa ấy."

Bị anh khıêυ khí©h trắng trợn, Tô Diệp Diệp không nói không rằng dồn hết sức lực vào tay, vừa bóp vừa ấn, đến nỗi mồ hôi nhễ nhại mà anh vẫn không hề hấn gì.

"Anh không đau à?" Cậu không thể tin được: "Lúc đàn anh ấn em, làm em đau đến nổi kêu oai oái luôn đó! Sao anh không thấy gì hết vậy?"

Vân Trì dở khóc dở cười, cuộc sống tẻ nhạt bao năm qua cuối cùng cũng có được khoảnh khắc thú vị như vậy.

"Được rồi." Anh bật cười, sợ cậu giận nên đành an ủi: "Ấn tốt lắm, dễ chịu lắm."

Nào ngờ Tô Diệp Diệp đã hoàn toàn bị vẻ đẹp của anh mê hoặc, cậu ngơ ngác nhìn nụ cười của anh, đây là lần đầu tiên cậu thấy anh cười tươi như vậy.

Tim cậu đập loạn xạ.

"Vân Trì." Cậu không kìm được khẽ gọi tên anh.

"Ừ?"

"Em có thể làm Omega thật sự của anh không?"

Nụ cười trên mặt Vân Trì cứng đờ.

Vẻ mặt anh nghiêm lại.

Hình ảnh trên màn hình TV dần trở nên mơ hồ trong mắt anh, lông mày anh càng nhíu chặt hơn khi nghe cậu nói.

Như cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của anh, Tô Diệp Diệp vội nói: "Em thật sự thích anh, em không muốn chỉ kết hôn giả với anh."

"Tô Diệp Diệp." Vân Trì nhận ra có gì đó không ổn, thậm chí là cảm thấy báo động, anh cố kìm nén cảm xúc, nghiêng đầu nhìn cậu: "Em có biết mình đang nói gì không?"