Chương 2: Tô Nguyên Võ

Tô Diệp Diệp tức giận nghiến răng nghiến lợi. Cổ tay mảnh khảnh bị bóp chặt đến đau nhức, cậu phẫn uất há miệng cắn mạnh vào cánh tay người đàn ông.

Hai chiếc răng nanh cắn xuống không chút nương tay.

Tô Nguyên Võ nhìn con trai phản kháng quyết liệt, nước mắt không kìm được, đau lòng nhưng đành bất lực.

Omega vốn có nhược điểm sinh lý trước Alpha, phần lớn đều mảnh mai yếu thế.

Vì vậy, Liên bang quy định: bất kỳ Omega nào chưa có sự nghiệp độc lập và bạn đời đều phải có người giám hộ chịu trách nhiệm an toàn — có thể là cha mẹ, trưởng bối hoặc bạn đời.

Trong cuộc bầu cử Liên bang Tinh Tế, Tô Nguyên Võ thua đương kim thủ tướng chỉ một phiếu.

Ông hiểu rõ đối thủ. Một khi tân thủ tướng nắm quyền, chắc chắn sẽ không dung thứ cho ông — người có công cao lấn chủ — tiếp tục tồn tại.

Bởi vậy, vài tháng trước, Tô Nguyên Võ đã lường trước khả năng mình thất thế. Điều ông lo lắng nhất chính là con trai bảo bối.

Từ nhỏ được cưng chiều, chưa từng nếm trải gian khó, tính tình đơn thuần mà kiêu ngạo. Nếu thiếu ông bên cạnh, cuộc sống sau này của cậu e rằng vô vàn chông gai.

Những năm qua, để leo lên vị trí chủ soái, ông đã đắc tội không biết bao nhiêu người; kẻ thù trong bóng tối lẫn ngoài ánh sáng nhiều vô kể.

Vì vậy, ông cần một người thật sự đáng tin để giao phó con trai.

Sau bầu cử, vây cánh của Tô Nguyên Võ chắc chắn sẽ bị chèn ép. Nghĩ tới nghĩ lui, người duy nhất phù hợp vẫn là Vân Trì.

Bộ trưởng Quốc phòng Liên bang — quyền lực tối cao trong quân đội.

Nho nhã khiêm tốn, có thực lực, có thủ đoạn, lại có tinh thần trách nhiệm. Ông tin vào con mắt nhìn người của mình, và tin vào nhân phẩm của đối phương.

Vì thế, ông đã sớm tiến hành ghép đôi tin tức tố tại Cục Hôn Nhân; tỷ lệ phù hợp tuy không cao nhưng không gây trở ngại.

Khi ông quyết định mọi chuyện và được Vân Trì đồng ý, lệnh từ cấp trên lập tức ban xuống.

Tân thủ tướng lấy lý do Trùng tộc ở biên giới đang hung hăng, phái ông đến rừng rậm Hoắc Lợi Tắc tham gia chiến dịch bao vây tiêu diệt dị tộc.

Nơi đó sương mù dày đặc, có độc khí; Trùng tộc miễn dịch nhưng con người thì không chịu nổi, hiểm nguy rình rập khắp nơi.

Chuyến đi này gần như cửu tử nhất sinh. Ai cũng hiểu rõ nhưng không ai dám nói. Ông rất có thể sẽ không còn cơ hội trở về.

Mọi chuyện đến quá đột ngột. Ông phải lên đường ngay, không kịp chuẩn bị, càng không kịp giải thích rõ ràng cho Tô Diệp Diệp, chỉ nói qua loa — dẫn đến cục diện như hôm nay.

Vân Trì vừa bước ra khỏi cổng, sắc mặt vốn đã dịu đi lại trở nên u ám vì vết cắn của Omega.

Anh tuyệt không thương hoa tiếc ngọc, kéo người lên xe rồi tự mình cúi đầu bước vào theo.

Tài xế lập tức phối hợp, cho xe lăn bánh.

Tô Diệp Diệp thở hổn hển, chống tay bò dậy từ ghế. Cổ tay đau rát nhưng cậu không rảnh để ý. Cậu kéo cửa xe nhưng không mở nổi, liền quay đầu định lao tới cắn thêm một nhát nữa. Nhưng lần này chưa kịp áp sát, đã bị anh đẩy bật ra.

Cậu sửng sốt. Chỉ một cú đẩy nhẹ nhàng mà khiến cậu cảm thấy bản thân như một kẻ hoàn toàn vô dụng. Alpha chỉ cần tùy ý dùng chút sức đã có thể hất cậu đi.

"Em tuổi con chó à?" Vân Trì nghiến răng, giọng trầm lạnh, rõ ràng cực kỳ khó chịu.

Vừa nói, anh vừa xắn tay áo dính nước miếng của mình lên. Cánh tay cơ bắp săn chắc, đường cong đẹp mắt — chỉ có hai hàng dấu răng là chướng mắt nhất.

Vân Trì cảm thấy không phải tay đau, mà là đầu đau.

Tô Diệp Diệp môi hồng ướŧ áŧ, ngẩng đầu đáp trả không chút thua kém:

"Anh tuổi gì thì tôi tuổi đó."

Rõ ràng, cậu đã âm thầm tra cứu thông tin của đối phương ngay khi biết mình sắp bị ép cưới.

Thấy sắc mặt người đàn ông càng đen lại, Tô Diệp Diệp thừa thắng xông lên, cười khẩy:

"Đồ già."