"Tôi không kết! Có chết tôi cũng không cưới anh ta!"
Tiếng hét đầy ấm ức của Omega trẻ tuổi vang lên từ sau cánh cửa gỗ nâu sang trọng, vừa tức vừa tủi.
Ngay sau đó là tiếng loảng xoảng của đồ đạc vỡ nát, không biết bao nhiêu bình hoa cổ lại phải chịu trận.
Bên ngoài biệt thự trang viên nguy nga, đoàn rước dâu kéo dài dằng dặc.
Cả trang viên lặng như tờ, đám lính canh đứng ngồi không yên.
Vài tên gan lớn lén liếc sắc mặt Bộ trưởng Quốc phòng Liên bang.
Alpha đỉnh cấp có ngoại hình xuất chúng: vai rộng, eo thon, lưng thẳng tắp. Bộ vest may đo hoàn hảo càng tôn lên thân hình cao lớn của anh.
Mái tóc được chải chuốt gọn gàng, để lộ vầng trán cao. Vẻ nghiêm nghị trầm ổn khiến khí thế của anh càng thêm nổi bật, toát lên phong thái của người bề trên.
Nhưng lúc này, người đàn ông đang khẽ nhíu mày. Trong đôi mắt đen lóe lên tia sáng lạnh. Bàn tay có khớp xương rõ ràng kẹp điếu thuốc và chiếc bật lửa.
Khói thuốc vừa bay lên đã tan vào không khí. Áp suất xung quanh hơi thấp, ai tinh mắt cũng nhận ra anh đang không vui.
Vân Trì rất ít hút thuốc; chỉ khi đặc biệt phiền muộn mới châm một điếu và để nó cháy gần hết.
Pháo hoa “Tân lang” trước ngực đã nói rõ nguyên nhân khiến điếu thuốc kết thúc sớm như vậy.
Vân Trì chưa từng nghĩ có ngày mình lại bị một Omega ghét bỏ đến mức này.
Như thể anh là mãnh thú hung hiểm, gả cho anh là cực hình.
Mấy người bạn đứng cạnh chỉ có thể cố nhịn cười.
Cậu ấm nhà Tô chủ soái vốn nổi tiếng được nuông chiều từ nhỏ, kiêu căng và ương ngạnh như con nhím xù lông, chẳng có chút gì giống một Omega ngoan ngoãn dễ thương.
Bọn họ đồng cảm sâu sắc với chiến hữu của mình. Không giúp được gì, chỉ biết âm thầm cầu nguyện cho anh.
Vân Trì mất kiên nhẫn, khẽ thở dài. Anh liếc đồng hồ rồi dập điếu thuốc bằng đầu ngón tay.
Sau đó, anh quay người vào nhà, tiện tay ném tàn thuốc vào thùng rác, toàn bộ động tác tự nhiên như hơi thở.
Anh còn chưa đứng vững thì một chiếc điều khiển từ xa đã bay thẳng tới. Anh nghiêng đầu né tránh.
Tô Diệp Diệp càng tức giận, chỉ tay vào Alpha mà mắng xối xả.
"Anh là thằng cha nào vậy? Ông đây không quen anh! Sao lại cưới anh?! Rốt cuộc anh bỏ bùa mê thuốc lú gì vào đầu ba tôi mà ông ấy ép tôi lấy anh?!"
Nhìn bề ngoài thì cũng ra dáng người, sao lại đáng ghét đến vậy?
Đối với Tô Diệp Diệp, nổi đoá như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Hôm qua, ba cậu từ quân đội trở về, đột ngột ép cậu phải kết hôn ngay lập tức với một Alpha mà cậu chưa từng gặp.
“Ngay lập tức”, hơn nữa còn là thông báo đơn phương, chẳng khác nào một giấc mơ hoang đường.
Vân Trì bỏ qua Tô Diệp Diệp đang múa tay múa chân, coi như không thấy đống hỗn độn dưới sàn.
Từ lúc bước vào cửa, anh đã cố kìm những cảm xúc khó chịu, hai tay buông thõng tự nhiên, giữ thái độ lễ phép trước bậc trưởng bối.
Sự im lặng ấy khiến Tô Diệp Diệp càng có cảm giác mình giống như đang gây sự vô cớ.
Tô Nguyên Võ mặt mày ủ rũ, liếc nhìn Vân Trì đang ra hiệu.
Ông hiểu ý, nhắc nhở đã đến giờ.
Do dự hai giây, ông bất đắc dĩ gật đầu, ra hiệu có thể đưa người đi.
Vân Trì mím môi. Hàng loạt lời an ủi chạy qua đầu anh.
Cuối cùng, anh chỉ nói:
"Ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ cậu ấy chu toàn."
Dứt câu, bàn tay to lớn nắm chặt cổ tay Omega rồi kéo ra ngoài.
Tô Diệp Diệp hoảng hốt, theo phản xạ giật lại:
"Anh buông tay! Anh làm gì vậy! Buông tôi ra! Đây là bắt cóc! Ba ơi! Cứu con!"
Cậu vừa hét vừa cố gỡ từng ngón tay người đàn ông, thậm chí lùi người dùng cả trọng lượng cơ thể để níu kéo.
Nhưng sức Alpha đỉnh cấp quá lớn, ngón tay anh ta cứng như thép, hoàn toàn không lay chuyển.
Bất kể cậu phản kháng thế nào, đối phương vẫn bước đi vững vàng, lôi cậu đi xềnh xệch.