Chương 7: Thế mà vẫn chưa chết

Khương Nùng thu dù lại, ngồi xổm xuống rồi đưa cán dù về phía hắn.

Ô Lăng Tín vội vàng lắc đầu với nàng, rồi lại nhanh chóng cúi gằm mặt xuống, cố giấu đi đôi mắt của mình: "Đừng kéo ta, ta nặng lắm, trời lại đang mưa..."

Hắn nói còn chưa nói xong, Khương Nùng đã thẳng tay dùng dù chọc mạnh vào người hắn, đẩy hắn ngã nhào trở lại xuống nước. Nàng dùng dù đè chặt lên đầu Ô Lăng Tín, quyết không cho hắn có cơ hội bò lên bờ.

Chỉ trong vài nhịp thở, Ô Lăng Tín không còn động đậy nữa, Khương Nùng cảm nhận được sức kháng cự dưới tán dù đã hoàn toàn biến mất. Có lẽ vì trên người Ô Lăng Tín mang thương tích, lại kiệt sức nên hắn không thể vùng vẫy nổi, cứ thế chìm dần xuống lòng hồ.

Bốn bề im lặng như tờ, tai Khương Nùng ù đi, nàng mất hết sức lực ngã ngồi xuống bờ hồ.

Nàng nhắm nghiền mắt lại, trong đầu chỉ toàn hiện lên ánh mắt bàng hoàng, tổn thương của Ô Lăng Tín trong giây phút bị đẩy xuống hồ.

Đây là lần đầu tiên nàng gϊếŧ người, và người nàng gϊếŧ là Ô Lăng Tín...

Bi kịch trong tương lai sẽ không còn tái diễn nữa, nhưng giờ khắc này, nàng cũng chẳng rõ cảm giác trong lòng mình là nhẹ nhõm hay sợ hãi nhiều hơn.

Nơi này không thể ở lại lâu...

Khương Nùng không dám nghĩ ngợi thêm, nàng nhắm chặt mắt, bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay rồi lảo đảo bỏ chạy.

... Một hồi lâu sau.

Mặt hồ tĩnh lặng bỗng gợn lên những vòng sóng nhỏ lăn tăn, đôi mắt hai màu kỳ lạ nhìn trân trân vào bóng lưng quyết tuyệt không một lần ngoảnh lại của nàng, cho đến khi bóng dáng ấy biến mất nơi cuối rừng trúc.

Tại sao? Tại sao lại muốn ta chết? Ta đã làm gì sai sao?

...

Nhung Miên buồn chán đá mấy viên đá dưới chân, từ xa thấy Khương Nùng mặt cắt không còn giọt máu đi ra liền vội vàng chạy tới đỡ, dùng tay áo lau đi nước mưa trên tóc nàng: "Điện hạ làm sao vậy? Sao sắc mặt lại kém thế này? Người không gặp được hắn sao?"

Khương Nùng lắc đầu, nắm chặt lấy tay nàng ấy: "Không gặp, gió bên hồ lớn quá, ta thấy trong người hơi khó chịu."

Nhung Miên vốn có sức lực lớn, lập tức vỗ ngực đảm bảo rồi dìu nàng trở về.

Mưa rả rích suốt cả đêm, Khương Nùng cũng trắng đêm không ngủ. Nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, trái tim nàng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, mãi đến khi trời hửng sáng mới dần cảm thấy buồn ngủ.

Vừa mới chợp mắt, tiếng guốc gỗ lộc cộc đã vang lên ngoài cửa sổ, tiếp đó là tiếng cửa tẩm điện kẽo kẹt khẽ mở, Khương Nùng lập tức tỉnh hẳn, mở mắt vén rèm nhìn ra thì thấy Nhung Miên.

Nhung Miên thấy nàng đã tỉnh liền vội vàng chạy tới, miệng nhanh nhảu nói: "Điện hạ, đêm qua xảy ra chuyện lớn rồi!"

Khương Nùng vô thức nắm chặt góc chăn, chống tay ngồi dậy chờ nghe tin Ô Lăng Tín chết đuối.

"Đêm qua Ô Lăng Tín bị người ta đẩy xuống hồ sen..."

Nhung Miên kể đến chỗ gay cấn thì ngập ngừng, khiến trái tim Khương Nùng cũng giật thót theo.

"Sáng nay hắn đã chỉ mặt điểm tên, là do cháu trai của Hoài Âm Hầu là Văn Tổ Hoán cùng đồng bọn làm..."

Mí mắt Khương Nùng giật liên hồi, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay: "Hắn chưa chết sao?"

"Phúc lớn mạng lớn lắm, tự mình bò được từ dưới hồ lên, người ngợm ướt sũng, nghe đồn trông chẳng khác gì thủy quỷ. Chứng cứ rành rành ra đấy, Văn Tổ Hoán không chối cãi được, song vương thượng lại xử nhẹ, chỉ phạt mấy người bọn họ chép kinh chuộc tội cho qua chuyện thôi."

Người là do chính tay nàng ấn xuống, Khương Nùng cứ ngỡ hắn chắc chắn phải chết, sao có thể sống sót được?

Xem ra tên Ô Lăng Tín này thật sự có vận mệnh hộ thân, nếu không kiếp trước hắn đã chẳng thể vượt qua bao vị hoàng tử lành lặn khác của nước Đàm để thuận lợi đăng cơ.

Nếu nói Văn Tổ Hoán chỉ là bắt nạt, trêu chọc, thì hành động đêm qua của nàng rõ ràng là muốn lấy mạng của hắn, vậy mà Ô Lăng Tín lại không hề khai ra tên nàng.

Biết Ô Lăng Tín chưa chết, gánh nặng trong lòng Khương Nùng bỗng nhiên nhẹ đi đôi chút, nhưng ngay sau đó một cảm giác uất nghẹn muốn hộc máu dâng lên.

Ông trời thật bất công, tại sao lại để loại súc sinh tàn bạo này sống sót rồi sau đó gieo rắc tai họa cho nhân gian chứ?

Nếu bắt nàng ra tay gϊếŧ người thêm lần nữa, Khương Nùng dường như chẳng còn đủ nhẫn tâm...

Nhưng nghĩ đến cảnh tương lai sinh linh đồ thán, nàng cảm thấy mình nhất định phải tàn nhẫn thêm lần nữa.