Chương 5: Thiếu niên bị ức hϊếp

Tống Mỹ nhân chính là mẫu phi của Khương Nùng.

Nhung Miên đang nói thì giọng nhỏ dần, mãi sau mới nhận ra mình lỡ lời, nàng ấy miêu tả Ô Lăng Tín đáng thương như vậy, chỉ khiến điện hạ càng thêm không yên lòng mà thôi.

Khương Nùng cũng chẳng tiện giải thích với nàng ấy.

Dựa theo ký ức trong giấc mơ, lúc này tuy nàng và Ô Lăng Tín chưa tỏ hết nỗi lòng với nhau, nhưng mối quan hệ cũng xem như khá tốt đẹp.

Đêm nay, Ô Lăng Tín sẽ đến hồ sen cách tẩm điện của nàng chừng một dặm để thả đèn cầu phúc cho nàng. Sau đó, hắn sẽ bị mấy vị hoàng tử vốn khinh thường hắn dìm xuống nước. Hắn vốn không biết bơi, lại thêm cái lạnh cắt da cắt thịt của tiết trời cuối thu, nên sau chuyện đó hắn đã ốm nặng suốt mấy ngày liền.

Khương Nùng muốn đi kiểm chứng xem sao.

... Nhung Miên bĩu môi lẩm bẩm hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn ngậm ngùi đứng canh gác ở lối vào hồ sen để trông chừng giúp cho hai người đang gặp lén lúc nửa đêm này.

Khương Nùng một mình che dù bước vào con đường mòn quanh co khúc khuỷu, vạch qua một rặng trúc vẫn còn xanh mướt, càng đi vào sâu, tiếng ồn ào huyên náo càng lớn dần.

Bốn năm thiếu niên mặc cẩm bào đang trêu chọc, tung hứng mấy chiếc đèn hoa sen qua lại. Khương Nùng nhận ra bọn họ, đó là thư đồng của các hoàng huynh, kẻ cầm đầu chính là Văn Tổ Hoán, cháu trai độc nhất của Hoài Âm Hầu.

Bọn họ cố tình bóp cổ họng, cất giọng chua ngoa đọc dòng chữ viết bên trên: "Nguyện Cửu điện hạ trường lạc an khang, tuế tuế vô ưu."

"Ái chà, viết cho Khương Nùng cơ đấy. Cũng không soi gương xem lại bộ dạng của mình đi, đồ tàn phế! Nhưng mà cũng phải thôi, trong cái hoàng cung này ngoại trừ Khương Nùng ra, còn ai thèm để ý đến ngươi chứ?"

"Ha ha, nàng ta xưa nay vẫn thích lo chuyện bao đồng mà, vậy để bọn ta chống mắt lên xem, lần này nàng ta có đến cứu ngươi không." Văn Tổ Hoán cười nhạo, xắn tay áo lên.

Đám người phía sau ùa lên, định đẩy người nọ xuống hồ.

Bọn chúng nhắm thẳng vào khoeo chân Ô Lăng Tín mà đá mạnh, Ô Lăng Tín cũng chẳng buồn né tránh, chuyện này hắn đã sớm quen rồi, càng trốn sẽ càng bị đánh đau hơn. Hắn chỉ một mực lặp lại: "Đồ của ta, trả lại cho ta."

Giọng hắn mang theo chút khàn khàn của thời kỳ vỡ giọng, mơ hồ giao thoa giữa một thiếu niên ngây ngô và một thanh niên trưởng thành. Giọng điệu của hắn rất bình thản, trầm ổn, giống như một mặt hồ bằng phẳng, dù có ném bao nhiêu hòn đá xuống cũng chẳng thể gợn lên chút sóng nào.