Kể từ sau khi nước Đại Tề sụp đổ, năm lộ chư hầu cát cứ phương xa đua nhau tự lập xưng vương. Chiến tranh liên miên khiến bách tính lầm than không dứt, để giữ được nền hòa bình, năm nước đã lập ra tục lệ trao đổi con cháu hoàng thất sang nước khác làm con tin.
Suốt bao nhiêu năm qua, những kẻ bị đưa đến nước khác làm con tin đều là những hoàng tử không được sủng ái, sớm đã bị gạch tên ra khỏi danh sách kế vị ngai vàng.
Huống hồ Ô Lăng Tín sinh ra đã mang bệnh tật, quốc quân nước Đàm thậm chí coi hắn là điềm gở mà giận lây sang cả mẫu thân hắn. Một kẻ như vậy, tuyệt đối không có khả năng kế thừa vương vị.
Hơn nữa, một người nhút nhát như thế, lúc nào cũng lầm lũi đứng trong góc tối, bị người ta bắt nạt cũng câm như hến, làm sao có thể trở thành bạo quân được cơ chứ?
Cung nữ thân cận Nhung Miên đang nằm bên mép giường để canh đêm, nghe thấy động tĩnh, mắt còn chưa mở đã mơ màng đưa tay định đắp chăn cho nàng. Khi chạm phải cổ tay lạnh toát của Khương Nùng, nàng ấy mới giật mình tỉnh hẳn.
“Điện hạ?”
Bị nàng ấy chạm vào, người Khương Nùng khẽ run lên, một lúc sau mới bình tĩnh lại được.
“Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi?” Nàng hỏi.
Nhung Miên cũng không nghi ngờ gì, nở một nụ cười thật tươi: “Điện hạ ốm mấy hôm nên quên cả ngày tháng rồi sao, hôm nay là mùng ba tháng mười!”
“Mùng ba tháng mười?”
“Ngày mùng ba tháng mười năm Chính Nguyên thứ mười tám!”
Hai bàn tay đang đan vào nhau của Khương Nùng vô thức nắm chặt.
Mùng ba tháng mười năm Chính Nguyên thứ mười tám, tức là năm thứ mười tám phụ vương nàng lên ngôi, cũng chính là ngày sinh nhật tròn mười sáu tuổi của Ô Lăng Tín.
Muốn biết tất cả là thật hay giả, cứ thử một lần là biết ngay.
Nghĩ đoạn, Khương Nùng đột ngột bật dậy khỏi giường, dọa Nhung Miên giật nảy mình, vội vàng lao tới đỡ.
Nằm bệnh suốt ba ngày trời, nên bước chân nàng có hơi loạng choạng, cũng may là còn trẻ, sức lực chưa đến nỗi nào nên không bị ngã nhào ra đất.
Nàng nhanh nhẹn mặc y phục, tay trái gom mái tóc dài lại, quấn một vòng trong lòng bàn tay rồi dùng trâm gỗ cố định, sau đó bung dù định đi ra ngoài.
Nhung Miên sợ đến phát khóc, ngồi phịch xuống đất, ôm chặt lấy chân nàng gào lên: “Điện hạ, điện hạ định đi đâu vậy? Trời sắp mưa rồi, người vừa mới hạ sốt xong, nếu lại giày vò thân thể cho bệnh nữa thì làm sao kịp tham gia kỳ khảo hạch cuối mùa đây?”
Khương Nùng vội vàng bịt miệng nàng ấy lại, sợ tiếng ồn của đối phương sẽ thu hút đám cung nhân trực đêm.
Nhung Miên mím môi, nhưng vẫn không cam lòng nói: “Có phải điện hạ định đi chúc mừng sinh nhật cho cái tên Ô Lăng Tín đó không? Sao người cứ đối xử tốt với hắn thế... mọi người chẳng ai ưa hắn cả, huống hồ mẫu phi hắn cũng chết rồi, hắn cũng chẳng thể quay về nước Đàm được nữa, tương lai chỉ có nước chết già ở nước Hi này thôi. Nếu Tống Mỹ nhân biết người qua lại thân thiết với loại người như vậy, chắc chắn sẽ không vui đâu.”