Ô Lăng Tín chỉ lẳng lặng bước vào cung điện, thân hình màu đen của hắn dần dần tan biến vào trong màn sương mù.
Cánh cửa cung điện nặng nề phát ra một tiếng kẽo kẹt rồi khép chặt lại.
Sau một tiếng sấm rền vang, những bông tuyết buốt giá cuốn theo gió đông bắt đầu rơi xuống, càng lúc một dày đặc cho đến khi kết thành một màn tuyết trắng xóa. Trời đất vạn vật chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng khóc xé gan xé ruột của đứa trẻ thơ.
Khương Nùng, nàng tưởng chết là có thể thoát khỏi ta sao?
Cho dù có hóa thành ma quỷ, ta cũng sẽ không buông tha nàng.
Nếu Khương Nùng dưới suối vàng có linh thiêng, e rằng cũng chẳng thể coi cái chết là sự giải thoát được nữa.
Ầm đùng!!!
Sấm sét xé toạc màn đêm, xuyên qua song cửa, trong chớp mắt soi sáng cả cung điện tối om.
Lớp màn lụa màu xanh nhạt tựa như bức tranh thủy mặc rủ xuống từ trên trần, nhẹ nhàng bao phủ lấy giường nằm.
Cổ tay mảnh khảnh của thiếu nữ buông thõng bên mép giường, dường như bị tiếng sấm làm cho kinh động, bỗng nhiên run lên rồi nắm chặt lại.
Khương Nùng đột nhiên bật dậy khỏi giường, tia chớp ngoài cửa sổ soi rõ khuôn mặt trắng bệch của nàng.
Hơi thở nàng dồn dập, mấy lọn tóc mai ướt đẫm mồ hôi dính bết vào vầng trán nóng hổi.
Cách bài trí trước mắt rõ ràng là cung Thụy Nghi, nơi ở của nàng trước khi xuất giá!
Nàng nhéo mạnh vào đùi một cái, lúc này mới xác định được những gì mình nhìn thấy là thật, chứ không phải là những giấc mộng thanh xuân chập chờn hằng đêm nơi điện Ngọc Loan lạnh lẽo.
Vòng xoáy ác mộng và hiện thực chồng chéo lên nhau, kéo nàng vào một vũng bùn hỗn loạn, khiến nàng nhất thời không phân biệt được đâu là thật, đâu là ảo.
Nàng cảm giác như mình vừa trải qua một cơn ác mộng rất dài, nỗi đau đớn khi cận kề cái chết vẫn còn âm ỉ nhức nhối khắp cả người, giống như nàng đã thật sự chết đi một lần vậy.
Trong giấc mộng, nàng và con tin nước Đàm là Ô Lăng Tín đã nảy sinh tình cảm, sau này chuyện của hai người bị người ta tố giác, nàng được hứa hôn với người khác nên đã nhẫn tâm bỏ rơi hắn.
Phụ vương lấy tội danh Ô Lăng Tín có hành vi bất chính để trục xuất hắn về nước Đàm, còn nàng một năm sau phải đi hòa thân xa xôi, gả cho Tứ hoàng tử nước Đãng là Tiều Ninh.
Vốn tưởng mọi chuyện đến đó là kết thúc, nào ngờ năm năm sau, Ô Lăng Tín vị hoàng tử từng bị người đời coi rẻ ấy lại đăng cơ, trở thành một tên bạo quân cực kì hiếu chiến.
Hắn không những xua quân đánh chiếm nước Đãng, gϊếŧ chết phu quân của nàng, giam cầm nàng tại điện Ngọc Loan, mà còn tiêu diệt luôn cả mẫu quốc của nàng.
Nghĩ đến đây, trước mắt Khương Nùng lại hiện lên chiếc đầu đầy máu với đôi mắt đã mất đi ánh sáng của Tiều Ninh.
Và cuối cùng, nàng cũng bị độc dược mãn tính giày vò đến chết.
Những nỗi đau và oán hận đó quá đỗi chân thực, dường như nàng vẫn còn ngửi thấy mùi máu tanh.
Chân thực đến thế, rốt cuộc là một giấc mơ hay nàng thật sự đã chết đi một lần rồi?