Cẩn thận nghĩ kỹ lại, vị bệ hạ nước Đàm này tính tình tàn bạo, tâm lý vặn vẹo, hành xử lại rất cực đoan, có thù tất báo. Phàm là những kẻ năm xưa từng ức hϊếp quá hắn, chẳng có ai thoát khỏi cảnh bị treo ở Dịch Đình, chịu sự hành hạ từ từ cho đến chết. Kẻ thê thảm nhất thì tứ chi bị lóc hết thịt chỉ còn lại xương trắng, nhưng bụng lại phình to như quả bóng, bởi dạ dày bị ép nuốt chính máu thịt xẻo ra từ trên người mình cho đến khi vỡ ra.
Vì chuyện năm xưa bị Khương Nùng bỏ rơi và làm nhục mà yêu quá hóa hận, giam cầm nàng suốt ba năm rồi hành hạ đến chết, kể ra cũng rất đúng với tác phong của Ô Lăng Tín.
Đứa bé vừa bị cắt vỡ đầu ngón tay ấy, chẳng rõ là vì đau đớn hay vì hoảng sợ trước cảnh tượng này, hay là thật sự đã nhìn thấy hồn phách mẫu thân, mà tiếng khóc thút thít bỗng chuyển thành gào khóc thảm thiết, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng nghẹn đến mức đỏ bừng tím tái.
Nhũ mẫu kinh hãi dỗ dành, nhẹ nhàng vỗ lưng đứa bé, cố gắng làm nó im lặng.
Theo lý mà nói, đứa bé là trưởng nữ lại là đứa con gái duy nhất của Ô Lăng Tín, từ khi sinh ra lẽ ra phải là cành vàng lá ngọc, là nàng công chúa được vạn người sủng ái. Nhưng mẫu thân của nó lại là Khương Nùng, cộng thêm việc sinh non khi mới tám tháng, khiến cả triều đình lẫn hậu cung đều bàn tán xôn xao về xuất thân đứa bé, nghi ngờ nó chẳng phải máu mủ của Ô Lăng Tín.
Đến nay đứa bé đã tròn một tuổi mà vẫn chưa có lấy một cái tên, địa vị thật sự vô cùng trớ trêu.
Nhũ mẫu sốt ruột toát mồ hôi lạnh, thấy ánh mắt bệ hạ dường như đã liếc về phía này, bà sợ đứa bé sẽ mất mạng nên vội vàng bịt chặt miệng nó lại, rồi quỳ rạp xuống đất.
Đạo sĩ áo đen tóc xõa đi chân trần đúng lúc bước lên, thì thầm vài câu bên tai vị đế vương đang đứng sững sờ kia.
Cánh cửa sơn xanh của điện Ngọc Loan từ từ mở ra, bên trong không thắp đèn, tối đen như mực, nhìn không thấy điểm cuối.
Sau khi chủ nhân qua đời, cung điện này đã bị đào sâu xuống vài trượng, bốn mặt đúc tường băng. Giờ đây, hơi lạnh từ trong điện ùa ra, ngưng tụ lại thành làn sương trắng đặc quánh. Nơi đó giống như vực sâu không đáy, lại giống như yết hầu của loài mãnh thú đang lặng lẽ chờ đợi con mồi bước vào.
Bí pháp giam giữ linh hồn trong truyền thuyết kia rốt cuộc là thật hay giả, chẳng ai hay biết. Chỉ nghe đồn thi thể của Khương Nùng được cất giữ ở đây, còn hồn phách nàng liệu có quay về điện Ngọc Loan hay không, vẫn là một điều bí ẩn.