Năm Sùng Ninh thứ sáu, giữa mùa đông khắc nghiệt, tuyết phủ dày mấy thước.
Cả vạn dặm cung khuyết ẩn mình trong luồng ánh sáng lạnh lẽo bao la, tĩnh mịch và u ám.
Yêu phi Khương Nùng đã chết, hưởng dương hai mươi sáu tuổi.
Đây không chỉ là tin vui đối với các quan lại tôn thất nước Đàm, bởi vì điều đó có nghĩa là con gái, cháu gái họ cuối cùng cũng có cơ hội nhập cung làm rạng danh gia tộc, mà đối với chính người đã khuất, đây cũng là một tin tốt không thể tốt hơn.
Cuộc đời Khương Nùng, trước là Cửu công chúa nước Hi, sau là Hoàng tử phi nước Đãng, rồi lại trở thành chim hoàng yến trong l*иg của quân vương nước Đàm. Cuộc đời nàng thăng trầm là thế, vậy mà khi chết đi lại chẳng có lấy một tang lễ chính thức, không quan tài, thậm chí đến một nấm mồ cũng không có.
Chỉ có vào đêm đầu thất* hồi hồn, trong vương cung nước Đàm mới tổ chức một nghi lễ.
(Đêm thứ bảy sau khi mất)Nhưng nghi lễ này không phải để siêu độ, mà là thuật trói buộc hồn phách, một loại tà thuật vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Dùng máu của người thân nhất với người chết làm vật dẫn, chiêu mộ hồn phách, sau đó giam cầm linh hồn đó ngay tại cung điện nơi đặt mắt trận, khiến người chết không thể luân hồi chuyển kiếp, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Rõ ràng đang là mùa đông, nhưng những tiếng sấm kỳ quái vẫn rền vang trên bầu trời, theo sau đó là những tầng mây đen kịt ép xuống khiến người ta ngạt thở.
Tia chớp màu đỏ tím thỉnh thoảng xé toạc màn đêm, soi sáng những phù điêu chạm trổ trên mái điện Ngọc Loan, cũng soi sáng hàng chân mày sắc lạnh của người đàn ông đang đứng giữa trận pháp với những lá cờ đen tung bay phần phật.
Khắp cả nước Đàm tuy đều gọi Khương thị là yêu phi, nhưng chưa bao giờ hiểu được tấm lòng của Ô Lăng Tín đối với vị công chúa nước Hi này, rốt cuộc là thật lòng sủng ái hay căm hận đến mức muốn nàng phải chết.
Nếu là hận, tại sao khi Khương Nùng đã gả làm vợ người ta, sau khi đăng cơ hắn vẫn bất chấp tiếng xấu xuất binh đánh nước Đãng để cướp nàng về, vì nàng mà bỏ trống lục cung. Còn nếu là yêu, tại sao lại giam cầm nàng trong điện Ngọc Loan suốt ba năm trời, tước đi mọi sự tự do của nàng.
Đến tận hôm nay, khi nàng chết rồi hắn vẫn không chịu cho nàng được siêu sinh, mọi người mới dám chắc chắn rằng, là yêu quá hóa hận, nên dù chết cũng không để nàng yên nghỉ.
Xưa nay nghĩa tử là nghĩa tận, theo phong tục nước Đàm, dù sinh thời có phạm bao nhiêu tội lỗi thì sau khi chết đi vẫn phải nhập thổ vi an, ngay cả tử tù cũng không ngoại lệ, vậy mà thi thể của Khương Nùng đến giờ vẫn chưa được chôn cất.