Hơn nữa còn có nỗi khổ không thể nói, chỉ có thể nuốt đắng vào bụng.
Nhưng phản ứng này lại càng chứng thực thêm suy đoán nào đó của Trình Thừa Tuất, cậu ấy cười với vẻ không có ý tốt, ghé sát vào bên cậu: “Đừng giấu bệnh không chữa, mau đi gặp bác sĩ đi kìa!”
Cậu ngây người, gặp bác sĩ để chi thế?
“Tôi đã bảo mà, thằng nhóc nhà cậu chưa bao giờ làm thì chắc chắn là cơ thể có vấn đề, giờ biết mình yếu rồi chứ gì? Chuyện này mà Alpha chúng ta không được thì đúng là vấn đề lớn…”
Nghe đến đây, mặt Alpha đã đen lại, cậu đấm một cú vào người Trình Thừa Tuất, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nói ai không được? Nói ai yếu hả!”
Đầu óc này nghĩ cái gì vậy chứ?
Cậu yếu sao?
Rõ ràng là tên biếи ŧɦái chết tiệt kia… quá mạnh thì có!
“Được rồi được rồi! Tôi nói sai rồi, đừng đánh nữa!”
“Cậu không yếu, không yếu là được chứ gì?”
?
Tiêu Chử Thầm lại tức giận, đấm Trình Thừa Tuất một trận.
Cậu ấy ôm đầu né tránh, trong lúc hỗn loạn thoáng thấy gì đó, liền nháy mắt ra hiệu với cậu: “Thôi đừng đùa nữa, phía sau có người tìm cậu kìa!”
Lúc này Tiêu Chử Thầm mới thu nắm đấm lại.
Họ làm ầm ĩ trong lớp học cũng chẳng ai nói gì, ngược lại rất nhiều ánh mắt lén lút đổ dồn về phía này.
Alpha cấp SSS luôn khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Dù cho có tiếng là đào hoa, người bên cạnh là O hay B thay đổi như nước chảy nhưng vẫn không tránh khỏi việc có người nối gót đến.
Tiêu Chử Thầm là người thích cái đẹp, chỉ cần là người ưa nhìn, cậu đều không từ chối.
Nhưng Alpha lại cả thèm chóng chán, sự mới mẻ thường không duy trì quá hai tháng, ngắm vui rồi thì phủi mông bỏ đi, không đi sâu vào tình cảm hay thể xác.
Cậu thấy Trình Thừa Tuất nháy mắt nháy mũi, trong lòng đang thắc mắc thì chưa kịp quay đầu đã ngửi thấy hương hoa sơn chi thơm mát.
Mái tóc đen dài hơi xoăn rủ ngang eo, đôi mắt long lanh dịu dàng, làn da trắng như tuyết, ngũ quan xinh đẹp thuần khiết, trên người toát ra sự ngọt ngào và mềm mại đặc trưng của Omega.
Người nọ mặc chiếc váy ngắn đung đưa, đôi mắt sáng rạng rỡ nhìn cậu.
“Là Đàm Cấm Uẩn kìa… Cô ấy tìm Tiêu Chử Thầm phải không?”
“Chắc chắn rồi, từng đến hai hôm trước nhưng lúc đó Tiêu Chử Thầm không có mặt.”
“Vãi! Hai người họ đang quen nhau hả? Đàm Cấm Uẩn là hoa khôi của trường mà…”
Người khác bàn tán thế nào, cậu không quan tâm.
Nhưng cậu và Đàm Cấm Uẩn không quen nhau, ít nhất là hiện tại chưa.