Đối với các Omega tinh tế và xinh đẹp, sự giàu có về kiến thức khiến nét mềm mại trong ánh mắt họ không hề mang vẻ nhút nhát.
Ngay cả Beta, vốn được coi là bình thường, cũng có những độc đáo riêng.
Và ở đây, Alpha càng đứng trên đỉnh kim tự tháp.
“Ôi trời, khách quý kìa.”
Tiêu Chử Thầm vào chỗ ngồi, đặt mông xuống, bên cạnh là một Alpha hương rượu với mái tóc cắt sát, bạn bè chí cốt chuyên cùng cậu đi chơi - Trình Thừa Tuất.
“Ơ? Ai kia vẫn biết đến lớp à? Tôi còn tưởng kiếp này không được thấy dung nhan của cậu nữa đấy!” Sự oán giận của Trình Thừa Tuất lúc này chắc còn nặng hơn cả một con ma mới chết.
Nhưng lần này Tiêu Chử Thầm đuối lý, dù sao cũng do cậu không liên lạc với đối phương suốt thời gian qua mà.
“Đừng có nói linh tinh nữa! Bù đắp thế nào, cậu cứ ra điều kiện đi, mấy hôm trước là vì tôi không được khỏe.”
Alpha biết nhận sai, thái độ rất tốt.
Trình Thừa Tuất cũng không giận đến mức bùng khói nên khi nghe xong lời này lại bắt đầu lo lắng cho sức khỏe của cậu.
“Bị bệnh gì mà phải nghỉ lâu thế? Nếu cậu có vấn đề gì về sức khỏe thì đừng giấu tôi đấy!”
Tiêu Chử Thầm lười trả lời, sao cái tên này lại nói cứ như cậu bị bệnh nan y vậy nhỉ? Xúi quẩy muốn chết!
Cậu lườm đối phương vài cái: “Cái miệng cậu không thể nói lời hay ý đẹp hả?”
Nhưng thực sự là đáng tò mò mà?
Thể chất Alpha vốn dĩ rất tốt, bệnh tật lặt vặt chẳng là gì, vấn đề mà có thể khiến họ nghỉ ngơi cả tuần thì chắc phải hơi nghiêm trọng.
Ánh mắt dò xét của Trình Thừa Tuất nhìn từ trên xuống dưới khiến cậu rợn hết cả tóc gáy.
Chủ yếu là vì chột dạ nên ngồi thể không yên nữa: “Nhìn gì thế? Trên mặt tôi có chữ à?”
Dấu vết mờ nhạt trên cổ chắc không bị lộ ra đâu nhỉ? Lòng Tiêu Chử Thầm bắt đầu đánh trống, sáng nay còn cố ý dùng thứ gì đó che đi rồi đấy!
“Cậu rất kỳ lạ đấy!” Chơi cùng với nhau lâu như vậy nên có đủ sự ăn ý, Trình Thừa Tuất nhướng mày, ánh mắt sắc bén rơi xuống sau gáy cậu.
“Dán miếng dán cách ly làm gì? Kỳ nhạy cảm của cậu chưa đến mà? Chẳng lẽ đêm hôm đó có cuộc gặp gỡ lãng mạn nào sao?”
Tiêu Chử Thầm che sau gáy mình lại theo bản năng, tức giận đến mức mặt mày cau chặt.
“Đệch! Lãng mạn cái quái gì chứ?”
Mà là đã bị tên biếи ŧɦái sàm sỡ! Bị tên cầm thú khoác áo người lợi dụng đó!