Chương 4

Nhưng Tiêu Chử Thầm hiện tại không còn cách nào khác, cậu đành phải mặc chiếc áo sơ mi vào với vẻ mặt chán ghét.

Hoàn toàn không vừa, cổ tay áo quá dài, ống quần sắp chạm đất, Tiêu Chử Thầm cảm thấy mình trong gương chẳng khác gì tên lang thang dưới gầm cầu.

Đúng là phí hoài gương mặt đẹp trai tinh tế này!

Cậu bực bội vô cùng, xắn cổ tay áo và ống quần lên, rồi tìm một chiếc kính râm trong tủ phụ kiện đeo vào, cố gắng che đi khuôn mặt mình nhiều nhất có thể.

Cậu phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, tuyệt đối không thể để người khác phát hiện.

"Này."

Kỳ Duật nâng mí mắt, nhìn thấy Tiêu Chử Thầm đứng cách đó không xa.

Cậu mặc bộ đồ không vừa vặn, chiếc kính râm trên mặt cũng không che giấu được sự bực bội kiêu ngạo giữa đôi mày, đường cong hàm dưới trơn tru, đẹp đẽ, màu sứ trắng.

"Trong túi quần áo ngày hôm qua có thẻ, mật khẩu 123456, tôi biết anh không thiếu tiền nhưng đây là phí lao động vất vả tôi gửi cho anh."

Tiêu Chử Thầm nhìn anh, dáng vẻ có chút kiêu ngạo.

"Ngoài ra, tôi không muốn chuyện này bị người thứ ba biết."

"Anh hẳn là biết tôi là ai chứ?"

Tiêu Chử Thầm của nhà họ Tiêu nổi tiếng.

Chắc hẳn không ai muốn lăn lộn trong giới mà không biết cái tên này.

Nói xong lời cay độc, Tiêu Chử Thầm xoay người rời đi.

Nếu không đi ngay, cậu sẽ không chịu nổi nữa, đau lưng đau chân đau cả chỗ đó, cả sau gáy cũng đau nốt!

Tên biếи ŧɦái chết tiệt này sẽ không cắn vào gáy cậu chứ?

Tiêu Chử Thầm muốn nhanh chóng về nhà, còn phải đi kiểm tra tổng quát nữa, ai mà biết người này có sạch sẽ hay không chứ?

Kỳ Duật ít lời, đôi mắt tối tăm sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm bóng lưng Tiêu Chử Thầm đang rời đi, rồi chủ động lên tiếng.

"Tiêu Chử Thầm, em không nhớ tôi sao?"

Tiêu Chử Thầm khựng lại, quay đầu nhìn anh, cậu thực sự không có kiên nhẫn, giọng điệu kiêu căng.

"Anh là ai thế? Tôi không có thời gian rảnh rỗi để nhớ những người không quan trọng đâu."

.

Một cánh tay thò ra từ trong chăn mềm mại, quờ quạng trên giường vài cái rồi lấy được điện thoại.

"Làm gì vậy? Sáng sớm không để cho người ta ngủ à?"

Tiêu Chử Thầm vẫn chưa tỉnh hẳn, những sợi tóc lòa xòa che khuất đôi mắt tinh tế xinh đẹp, cậu mơ màng ôm chăn vào lòng, chuẩn bị ngủ tiếp.

Thế nhưng người ở đầu dây bên kia lại không đồng ý, giọng nói chứa sự tức giận: "Mấy giờ rồi mà còn sáng sớm? Tuy rằng sắp tốt nghiệp nên học kỳ này chẳng còn mấy tiết, nhưng cậu không xuất hiện suốt một tuần là quá đáng rồi đấy..."

Một tuần đã trôi qua rồi sao?