Chương 3

Người đàn ông cúi đầu châm một điếu thuốc, trong làn khói lượn lờ, sống mũi cao thẳng, đường nét sắc sảo và sâu hút như người châu Âu, ngay cả Tiêu Chử Thầm cũng phải thừa nhận là…

Alpha này đẹp trai vãi nồi!

Nhưng điều đó cũng không thể thay đổi sự thật rằng đối phương là một kẻ biếи ŧɦái ngủ với Alpha!

"Này, anh còn có tâm trạng hút thuốc à? Xé nát quần áo của tôi rồi, ít nhất cũng phải kiếm cho tôi một cái mới chứ?"

Việc cứ khỏa thân hế này luôn khiến Tiêu Chử Thầm cảm thấy không có khí thế, đợi khi cậu mặc quần áo vào rồi, sẽ tính sổ rõ ràng với tên biếи ŧɦái chết tiệt này!

Kỳ Duật quay đầu nhìn Tiêu Chử Thầm đang quấn chăn, trong ánh sáng hỗn độn, vẻ mặt anh mờ mịt không rõ.

"Trong tủ quần áo, em tự lấy đi." Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng, mang theo sự áp bức sẵn có của kẻ bề trên, như gió tuyết đêm đông buốt giá, khiến người ta lạnh đến tận xương tủy.

Tiêu Chử Thầm do dự vài giây, cuối cùng vẫn chọn dùng một tư thế lôi thôi lếch thếch, quấn chăn đi đến tủ quần áo tìm đồ.

Không vì lý do nào khác, chỉ đơn giản là không muốn để tên biếи ŧɦái chết tiệt kia chiếm tiện nghi!

Nhưng cậu đã đánh giá quá cao thể chất của mình.

Vừa bước xuống giường, đôi chân vô lực mềm nhũn suýt nữa khiến Tiêu Chử Thầm ngã dúi dụi, cậu nhanh mắt vịn lấy tường mới miễn cưỡng duy trì được lòng tự trọng Alpha của mình: "Hừ, cái thảm rách gì thế này!"

Mặt Tiêu Chử Thầm nóng bừng, giả vờ rằng đó là lỗi của cái thảm, nén một hơi đi nhanh đến phòng thay đồ rộng lớn.

Cậu chưa bao giờ mất mặt đến thế này.

Đã bị một Alpha đè không nói, lại còn bị hành cho suýt không xuống được giường.

Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, cậu sẽ là trò cười của cả giới Alpha đấy! Trở thành chủ đề bàn tán sau bữa trà nước của người khác!

Tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra!

Tiêu Chử Thầm nhanh chóng bình tĩnh lại, cậu chọn được một chiếc áo sơ mi trắng và quần dài trong tủ quần áo.

Vì cũng không có lựa chọn nào khác, toàn bộ đều là vest tông màu tối, đồ mặc thường ngày cũng chẳng có đến hai bộ.

Phòng thay đồ rất lớn nhưng quần áo bên trong không nhiều, Tiêu Chử Thầm đoán người này chắc chắn không phải dân địa phương ở thành phố A, có lẽ là đến công tác nhỉ?

Nếu không phải dân địa phương thì càng dễ giải quyết.

Tiêu Chử Thầm không thiếu tiền, cậu có vô số cách để khiến người ta chôn vùi chuyện này trong bụng.

Quần áo này chắc chắn đã được mặc qua, tuy rất sạch sẽ nhưng vẫn còn lưu lại pheromone gỗ trầm hương thoang thoảng.

"Chậc, cái mùi này phiền thế không biết!"