Chương 2

Mùi hormone nam tính bùng nổ, quyến rũ đến tột cùng, còn kí©h thí©ɧ hơn cả những Alpha cơ bắp cuồn cuộn trên một số trang web nhỏ.

Nhưng điều này không đúng, hoàn toàn sai lầm!

Mẹ kiếp, bọn họ đều là Alpha, làm sao có thể lăn lộn trên cùng một cái giường chứ?

Bị rối loạn nhận dạng giới tính hay gì?

Tiêu Chử Thầm thiên về việc bản thân đã gặp phải một kẻ biếи ŧɦái thích Alpha.

Đầu óc Tiêu Chử Thầm gần như là một mớ hỗn độn nhưng điều đó không cản trở cậu nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.

Cậu - một Alpha cấp SSS có pheromone rượu vang đỏ lại đường đường chính chính bị một Alpha khác đè, bị người ta giày vò suốt cả đêm trong sự mơ màng!

"Má!"

Nghĩ đến đây, Tiêu Chử Thầm bật dậy khỏi giường nhưng giây tiếp theo lại ngã vật xuống vì kiệt sức.

Cậu ôm lấy thắt lưng đau nhói, đau đến mức suýt chút nữa nước mắt tuôn ra.

Đồ cầm thú!

Dáng vẻ của người kia tối qua cứ như có thù oán với Tiêu Chử Thầm vậy, hận không thể làm cậu đến chết!

Gương mặt Tiêu Chử Thầm tái mét, tóc tai rối bời, nằm sấp trên giường chờ cơn đau qua đi.

Tuy nhiên, điều cậu không hề nhận ra là tiếng nước trong phòng tắm đã lặng lẽ dừng lại.

Mùi gỗ trầm hương lạnh lẽo lan ra theo hơi nước ẩm ướt, tí tách, vài giọt nước rơi xuống từ mái tóc chưa kịp lau khô của người đàn ông.

Anh đứng ở cửa phòng, đôi mắt âm u lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng hình trên giường, dường như việc tắm nước lạnh cũng không có tác dụng gì.

Khi nhìn thấy một người nào đó thì du͙© vọиɠ lại lặng lẽ trỗi dậy.

Tiêu Chử Thầm đang nằm sấp trên giường, cảm nhận được một ánh mắt mang tính xâm lược cực mạnh, như có thực thể đang đặt trên người mình.

Cậu đột ngột quay đầu lại, đối diện với đôi mắt đen như mực ấy.

"Anh biếи ŧɦái à! Nhìn cái gì mà nhìn!"

Đáy mắt Tiêu Chử Thầm tràn đầy giận dữ, cậu cố nén cơn đau khắp người, chộp lấy chăn quấn lấy cơ thể trần trụi của mình.

Tuyệt đối không để cho tên biếи ŧɦái chết tiệt này có bất kỳ cơ hội nào chiếm tiện nghi của cậu được!

Tiêu Chử Thầm trừng mắt nhìn người đàn ông ở cửa phòng tắm, cực kỳ cảnh giác.

Có lẽ là sự cảnh giác bẩm sinh của Alpha, cậu nhận ra cấp độ của người đàn ông trước mặt không hề thấp, vì vậy theo bản năng cậu đã vào tư thế phòng thủ.

Tuy nhiên, so với sự căng thẳng của Tiêu Chử Thầm thì người đàn ông có vẻ hơi thờ ơ.

Anh thu lại ánh mắt đang đặt trên người Tiêu Chử Thầm, đi ngang qua giường và cuối cùng ngồi xuống chiếc bàn nhỏ trước cửa sổ sát đất.