Chương 1

Trong phòng suite của khách sạn chọc trời.

Cửa rèm được kéo kín, căn phòng chìm trong ánh sáng lờ mờ, bên trong phòng tắm cửa kính mờ có tiếng nước róc rách.

Trên tấm thảm màu tối sang trọng, vài mảnh quần áo rách nát nằm rải rác.

Chiếc sơ mi thường ngày của một thương hiệu cao cấp quốc tế nào đó bị xé tan tành, cho thấy sự kịch liệt của "trận chiến" đêm qua.

Trong không khí, pheromone gỗ trầm hương nồng đậm xen lẫn mùi rượu vang đỏ, hương thơm ngào ngạt, khiến người ta say mê.

"Ưʍ."

Trên chiếc giường lớn trắng tinh và lộn xộn, một người sắp tỉnh giấc, vô thức nhíu mày, cổ họng phát ra tiếng rên khẽ mơ hồ.

Ánh sáng lờ mờ vừa đủ để phác họa đường nét cơ thể cậu.

Đó là một thân thể cực kỳ trẻ trung và đẹp đẽ, không quá gầy yếu, cơ bắp săn chắc, da dẻ trắng trẻo và mịn màng.

Một cơ thể thật hoàn hảo.

Quyến rũ vừa vặn, dẻo dai nhưng không thiếu cảm giác mạnh mẽ, sức chịu đựng cũng cực kỳ tốt.

Cậu nằm nghiêng trên giường, dấu ngón tay bầm tím ở thắt lưng phía sau hiện rõ, những vết hôn triền miên kéo dài từ gáy xuống tận sâu bên trong bẹn không thể tả được.

Đau vãi! Cứ như cơ thể bị mấy chiếc xe tải cán qua vậy!

Khoảnh khắc ý thức Tiêu Chử Thầm quay về, suýt chút nữa cậu đã nghĩ rằng mình bị liệt nửa người dưới.

"Má nó! Ai ám sát mình vậy hả trời?" Nửa người dưới đau đến tê dại, ngoài khả năng thận bị cắt mất, Tiêu Chử Thầm không thể nghĩ ra điều gì khác.

Cậu mơ hồ mở mắt, đập vào mắt là chiếc giường lớn mềm mại lộn xộn, một chiếc cà vạt không biết đã trải qua chuyện gì mà nhăn nhúm kinh khủng vắt trên thành giường.

Nhìn xa hơn chút đến bên cạnh thùng rác, rất nhiều chiếc bao nhỏ đã bị xé toạc đang nằm yên tĩnh ở đó.

Tiêu Chử Thầm mất vài giây để tiếp nhận tình hình hiện tại.

Cậu dần tỉnh táo, hình ảnh đêm qua không ngừng tua lại trong đầu.

Pheromone gỗ trầm hương áp đảo, hơi thở hỗn loạn nóng rực, cơ thể nóng bỏng.

Trong phòng khách, trong bếp, trên sô pha, trước cửa sổ sát đất, cuối cùng mới chuyển sang chiếc giường lớn này.

"Đậu má!" Dù là Tiêu Chử Thầm hiếm khi văng tục nhưng lúc này cũng không nhịn được muốn điên cuồng chửi thề, cậu bắt đầu phát điên.

Chuyện gì đang xảy ra vậy trời?

Hôm qua mình vẫn đi uống rượu như thường lệ có điều hơi nhiều, sau đó thì sao?

Tiêu Chử Thầm cố gắng thế nào cũng không thể nhớ ra, giờ đầu cậu chỉ toàn là tiếng thở dốc khàn khàn và trầm đυ.c của người đó.