“Wow, bữa sáng hôm nay trong có vẻ hấp dẫn đấy.”
Triệu Ân Nhã kéo ghế ngồi vào bàn giọng vô cùng thích thú nói, Triệu Ân Đình đưa chén cho cô vui vẻ hỏi: “Trong ngon lắm đúng không?”
Triệu Ân Nhã gật đầu nói: “Đúng vậy.”
“Bữa sáng này là do Nhất Vy chuẩn bị đấy, em mau ăn thử xem có hợp khẩu vị không?”
Nghe đến đây nụ cười trên môi Triệu Ân Nhã chợt tắt, bỗng cô cảm thấy không còn hứng thú để ăn sáng nữa, nhưng vì bị Triệu Ân Đình dụt cô đành miễn cưỡng gắp một miếng thức ăn cho vào miệng. Vừa cho thức ăn vào miệng Triệu Ân Nhã khẽ nhíu mày, cô không ngờ tay nghề nấu ăn của Hàn Nhất Vy lại tốt đến thế, món ăn tuy không quá xuất sắc nhưng nó thật sự rất ngon, khiến Triệu Ân Nhã không ngừng gắp thức ăn cho vào miệng.
Triệu Ân Đình nhìn Triệu Ân Nhã ăn ngon lành thì cười hỏi: “Em thấy sao, ngon lắm đúng không?”
Nghe Triệu Ân Đình hỏi Triệu Ân Nhã liền bày ra vẻ mặt miễn cưỡng nói: “Ừ cùng tạm được.”
“Chỉ tạm được thôi sao, chị thấy rất ngon mà.”
“Đó là chị thấy ngon, còn em thì không.”
Triệu Ân Đình nhìn Triệu Ân Nhã cười hỏi: “Không ngon sao em ăn nhiều thế?”
Triệu Ân Nhã có chút chột dạ vội vàng biện minh: “Bình thường không phải chị hay nói với em phải ăn nhiều thì mới có sức khỏe tốt sao, nên em nghe lời chị ăn nhiều đấy thôi.”
“Em nghe lời chị đến vậy à?”
“Tất nhiên rồi, là em gái của chị thì em bắt buộc phải nghe lời của chị thôi.”
“Tất cả luôn sao?”
Triệu Ân Nhã dứt khoát gật đầu nói: “Ừ, tất cả luôn.”
Triệu Ân Đình khẽ gật đầu mỉm cười nói: “Vậy thì ăn nhiều vào nhé, ở kia vẫn còn đấy.”
Triệu Ân Đình nói xong quay sang nhìn Hàn Nhất Vy khẽ mỉm cười nói: “Em cũng mau ăn đi, vất vả cả buổi sáng rồi còn gì.”
Hàn Nhất Vy khẽ gật đầu cả ba cứ thế vui vẻ ăn sáng cùng nhau, một lúc sau Triệu Ân Đình quay sang nhìn Triệu Ân Nhã nói: “Chiều nay chị sẽ về lại Bắc Hải, em ở lại đây phải nghe lời Nhất Vy đấy nhé.”
“Vâng.”
Triệu Ân Nhã nói xong như nhớ ra chuyện gì cô liền hỏi: “Khoan đã, chị nói em ở lại đây phải nghe lời chị ta ý là sao hả ?”
Triệu Ân Đình nhìn Hàn Nhất Vy rồi quay sang nhìn Triệu Ân Nhã nói “Hôm qua chị đã nói chuyện với Nhất Vy, chị muốn em ấy ở lại đây cùng em thay vì trở lại nhà cũ của em ấy và Nhất Vy cũng đã đồng ý rồi.”
“Nói như vậy có nghĩa là chị ta sẽ ở lại đây cùng em suốt một tháng luôn sao?”
Triệu Ân Đình gật đầu nói: “Đúng vậy.”
“Không được, em không đồng ý.”
Triệu Ân Nhã vội vàng từ chối: “Em với chị ta có quen biết gì nhau đâu, sao có thể để chị ta ở lại đây cùng em được.”
“Cái gì mà không quen biết, Nhất Vy là bạn chị chứ có phải người xa lạ đâu mà em sợ.”
Triệu Ân Đình nói tiếp: “Với lại chúng ta đang ở chung với nhau quan hệ cũng rất tốt, em không thấy điều đó sao?”
Triệu Ân Nhã giọng đầy oán trách nói: “Chỉ mình chị thấy tốt thôi, chứ em chẳng thấy tốt chút nào cả.”
“Con bé này.”
Triệu Ân Đình thở dài nói tiếp: “Chị chỉ đang thông báo cho em biết thôi, nên dù em có muốn hay không thì Nhất Vy cũng sẽ ở lại đây cùng với em.”
“Chị…”
“Không ý kiến gì hết, chị đã quyết định rồi và sẽ không thay đổi đâu.”
Triệu Ân Đình mỉm cười nói tiếp: “Với vừa nảy không phải chính miệng em nói sẽ nghe lời chị à, vậy sao bây giờ lại không nghe nữa rồi?”
Bị Triệu Ân Đình hỏi như thế Triệu Ân Nhã không biết nói gì thêm chỉ có thể chu môi tỏ vẻ ấm ức, thấy biểu cảm này của em gái Triệu Ân Đình cố gắng nhịn cười rồi quay sang nhìn Hàn Nhất Vy nói: “Con bé vẫn còn trẻ con lắm, nên những gì nó nói em đừng để bụng nhé.”
Hàn Nhất Vy khẽ gật đầu mặt không chút biểu cảm nói: “Vâng, em biết rồi.”
Triệu Ân Nhã nhìn Hàn Nhất Vy bỉu môi nói: “Đúng là quỷ lạnh lùng.”
“Triệu… Ân… Nhã… ”
Liếc thấy Triệu Ân Đình đang dùng ánh mắt không mấy thiện cảm để nhìn mình Triệu Ân Nhã vội vàng thay đổi thái độ, cô giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra nói: “Ăn đi, mọi người mau ăn nhanh đi đồ ăn nguội hết bây giờ.”
Triệu Ân Đình khẽ lắc đầu giọng đầy trêu chọc nói: “Em nên quen dần với việc có Nhất Vy ở cạnh đi, vì sắp tới hai đứa còn gặp nhau dài dài đấy.”
Triệu Ân Nhã có chút khó hiểu hỏi: “Chị lại có ý gì thế?”
Triệu Ân Đình cười hỏi: “Hoa Quân, công ty sắp tới mà em vào thực tập em biết đó là công ty con của tập đoàn Hàn Kỳ đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Vậy em có biết ai là chủ tịch của tập đoàn Hàn Kỳ không?”
Triệu Ân Nhã khẽ lắc đầu, nhưng ngay sao đó ánh mắt cô liền hướng về phía Hàn Nhất Vy hỏi: “Chị đừng nói với em chị ta chính là chủ tịch của tập đoàn Hàn Kỳ nha ?”
“Không sai Nhất Vy chính là chủ tịch của Hàn Kỳ.”
Triệu Ân Nhã nghe xong thì vô cùng ngạc nhiên nói: “Sao lại có chuyện trùng hợp như thế này nhỉ.”
“Chị cũng thấy thế.”
Triệu Ân Đình vui vẻ nói: “Trùng hợp hơn đó chính là Nhất Vy sẽ ở lại đây một tháng để thị sát tình hình kinh doanh của Hoa Quân. Vì điều này nên chị quyết định để Nhất Vy ở lại đây cùng em, một là có thể thay chị chăm sóc em, hai là có thể hỗ trợ em trong quá trình thực tập.”
“Chị tính cũng chu toàn quá nhỉ.”
“Tất nhiên rồi, chị của em mà.”
Triệu Ân Nhã khẽ thở dài thầm nói: “Chị ta sao như âm hồn bất tán vậy, mình đã cố tình trốn đến đây rồi vậy mà vẫn gặp chị ta, không những thế còn phải ở chung thậm chí làm việc chung, ông trời ơi sao ông thử thách con quá vậy.”
Thấy Triệu Ân Nhã cứ lẩm bẩm nói chuyện một mình Triệu Ân Đình liền hỏi: “Em đang nói gì thế?”
“Em có nói gì đâu.”
Triệu Ân Nhã cười nói: “Em ăn no rồi, thôi em lên phòng trước nhé.”
Nói rồi Triệu Ân Nhã đứng lên rời đi, Hàn Nhất Vy nhìn theo bóng lưng của cô sau đó quay sang nhìn Triệu Ân Đình nói: “Có vẻ như em ấy không thích em, em nghĩ em nên quay lại nhà cũ ở thì sẽ tốt hơn.”
“Em biết lý do chị muốn em ở đây cùng Ân Nhã mà đúng không?”
Hàn Nhất Vy khẽ gật đầu nói: “Em biết nhưng mà…”
“Tính con bé là vậy đó, chỉ cần nó biết em thật lòng đối tốt với nó thì tự khắc nó sẽ thân thiết với em thôi.”
Triệu Ân Đình hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Chị rất ngại khi yêu cầu em ở lại đây cùng Ân Nhã, nhưng chị thật sự không thể yên tâm nếu để Ân Nhã ở lại đây một mình. Em cũng biết hoàn cảnh của hai chị em chị rồi đấy, nên chị rất sợ không biết kẻ đó khi nào lại xuất hiện và khi hắn xuất hiện hắn sẽ làm gì tiếp theo.”
Hàn Nhất Vy vỗ nhẹ lên vai Triệu Ân Đình nói: “Em biết chị lo cho Ân Nhã, sợ em ấy gặp nguy hiểm nên mới muốn em ở lại đây cùng em ấy. Em không hứa sẽ bảo vệ em ấy chu toàn, nhưng em hứa em sẽ dùng toàn bộ khả năng của mình để bảo vệ em ấy một cách tốt nhất.”
“Có mấy lời này của em thì chị yên tâm rồi.”
---
Triệu Ân Nhã ngồi trên gường hai tay nâng mặt con gấu bông hình mèo nói: “Tiểu Dã mày nói thử xem số tao có phải khổ lắm đúng không, lần đầu tiên đến quán bar làm việc thì bị chuốc thuốc rồi bị đưa lên gường của người lạ, mà người lạ đó lại là phụ nữ. Tao chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ yêu phụ nữ nói gì đến chuyện sẽ lên gường cùng họ, đúng là tao không kỳ thị tình yêu đồng tính nhưng tao thật sự không thuộc về thế giới đó, tao không thể yêu phụ nữ mày biết điều đó mà.”
Triệu Ân Nhã khẽ thở dài nói tiếp: “Khi biết mình đã qua đêm với phụ nữ tao rất sợ nên đã cố tình xin trường cho tao đến đây để thực tập, thậm chí tao còn nghĩ đến việc sẽ ở lại đây luôn thay vì trở về Bắc Hải, vì tao sợ nếu trở về Bắc Hải thì một ngày nào đó tao sẽ gặp lại người phụ nữ ấy.
Triệu Ân Nhã tiếp tục thở dài nói: “Vậy mà bây giờ tao lại phát hiện người phụ nữ ấy chính là chủ công ty mà tao sẽ thực tập, không những thế trong một tháng này tao sẽ phải ở đây cùng chị ta, mày nói thử xem bây giờ tao phải làm sao đây. Nếu không may chị ta phát hiện ra tao là cô gái tối đêm đó mày nghĩ chị ta sẽ xử lý tao như thế nào, mới nghĩ đến thôi tao đã thấy sợ rồi.”
Nói rồi Triệu Ân Nhã vùi đầu vào gấu bông với vẻ mặt đầy sự bất lực.
Cốc cốc cốc.
Nghe tiếng gõ cửa Triệu Ân Nhã liền nói: “Ai đó, vào đi cửa không khóa.”
Tạch, Triệu Ân Đình đẩy cửa bước vào, cô đi đến gường ngồi cạnh Triệu Ân Nhã nói: “Chiều nay chị về rồi, em ở lại phải tự biết chăm sóc bản thân đấy nhé.”
“Em biết rồi, chị không cần phải lo cho em đâu.”
Triệu Ân Đình khẽ gật đầu nói tiếp: “Ở đây không giống với Bắc Hải, nên cần gì hay muốn đi đâu thì hãy nói với Nhất Vy em ấy sẽ đưa em đi, nhớ không được phép đi một mình biết chưa.”
“Chị ta đồng ý làm tài xế riêng của em à?”
“Ừ”
Triệu Ân Đình khẽ gật đầu rồi hỏi: “Em có thể cho chị biết lý do vì sao em lại không thích Nhất Vy không?”
Triệu Ân Nhã do dự một lúc rồi nói: “Em không biết phải giải thích như thế nào, đại khái em không thích cái vẻ tự cao tự đại luôn dùng tiền để giải quyết vấn đề của chị ta.”
Triệu Ân Đình nghe xong khẽ bật cười, Triệu Ân Nhã thấy thế thì liền hỏi: “Chị cười gì thế?”
“Không có gì, chị nghĩ em đã hiểu lầm Nhất Vy rồi đấy, em ấy không hề tự cao tự đại cũng không phải kiểu người thích dùng tiền để giải quyết vấn đề như em nghĩ đâu.”
“Em hiểu lầm chị ta à, vậy chị giải thích sao về chuyện chị ta dùng 500 triệu để buộc Lạc Dao giữ kín bí mật rằng chị ta đã bỏ thuốc cô ấy.”
Nghe đến đây Triệu Ân Đình định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cô khẽ thở dài nói: “Chuyện đó dài dòng lắm, chị cũng không tiện để giải thích cho em hiểu, nếu em muốn biết nguyên nhân thật sự em có thể tự mình đi hỏi Nhất Vy mà.”
“Tại sao em phải đi hỏi chị ta, chuyện đó chẳng liên quan gì đến em cả.”
Triệu Ân Đình khẽ lắc đầu cười hỏi: “Em biết chuyện đó không liên quan đến em vậy tại sao em còn vì chuyện đó mà có thành kiến với Nhất Vy?”
“Ờ thì.”
“Không trả lời được đúng không?”
Triệu Ân Đình nói tiếp: “Nhất Vy trong thì khó gần vậy thôi chứ em ấy rất tốt bụng, đôi khi lòng tốt của em ấy còn đặt không đúng chỗ nữa đấy.”
“Chị ấy thật sự tốt như chị nói sao?”
“Ừ, Nhất Vy không những tốt mà em ấy còn rất giỏi, tập đoàn Hàn Kỳ có được như ngày hôm nay là do một tay Nhất Vy gây dựng đấy.”
“Không phải chị cũng như vậy sao, chị cũng tự mình gầy dựng nên Triệu thị mà?”
Triệu Ân Đình khẽ lắc đầu nói: “Khác chứ em, ít nhất chị còn có sự hậu thuẫn từ bác cả còn Nhất Vy thì không, em ấy hoàn toàn đơn độc một mình.”
“Không ai giúp chị ấy sao?”
“Đúng vậy, không một ai cả.”
Triệu Ân Đình hít một hơi thật sâu nói tiếp: “Năm Nhất Vy 18 tuổi ba mẹ em ấy qua đời do một vụ tai nạn giao thông, từ đó Nhất Vy phải vừa đi học vừa xử lý công việc ở công ty. Ở thời điểm ấy không ai nghĩ Nhất Vy có thể giữ được một công ty đang đứng trước bờ vực phá sản, vậy mà chỉ 5 năm sau em ấy đã đưa Hàn Kỳ thoát khỏi nợ nần thậm chí là trở thành một tập đoàn lớn mạnh như ngày hôm nay.”
“Em không ngờ một người như chị ta vậy mà lại có một quá khứ đáng thương đến như thế.”
“Đúng vậy, Nhất Vy thật sự rất đáng thương, suốt ngần ấy năm gần như em ấy chưa bao giờ có một hạnh phúc trọn vẹn.”
Triệu Ân Nhã nghe xong chỉ khẽ gật gù không nói gì thêm, Triệu Ân Đình thấy vậy khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô rồi nói: “Nếu thấy Nhất Vy đáng thương, vậy thì thời gian sắp tới nhớ phải nghe lời đừng làm phiền em ấy biết chưa.”
Triệu Ân Nhã bỉu môi nói: “Haizz nói tới nói lui cuối cùng vẫn là muốn em phải sống hòa thuận với chị ta.”
“Ừ cứ cho là vậy đi, Nhất Vy là một cô gái tốt biết đâu khi ở cùng em ấy em lại thích thì sao?”
“Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu nhé, chị biết rõ em không thích phụ nữ mà.”
Triệu Ân Đình cười nói: “Ai mà biết trước được tương lai chứ.”
“Hiện tại và tương lai của em chỉ có một người thôi, chị biết điều đó mà.”
“Ý em là thằng nhóc Kha Minh Trạch của nhà họ Kha đấy à?”
Triệu Ân Nhã vội gật đầu: “Đúng vậy, hai đứa em đã quen nhau được mười mấy năm rồi, anh ấy bảo sau khi em ra trường anh ấy sẽ nói với ba mẹ cho tụi em cưới nhau.”
“Em đã đồng ý rồi à?”
“Vẫn chưa, nhưng chắc chắn em sẽ đồng ý, vì được làm vợ anh ấy là ước mơ từ nhỏ của em mà.”
“Em yêu Kha Minh Trạch nhiều đến thế à ?”
“Đúng, em rất yêu anh ấy. Nhưng em cảm nhận hình như chị có vẻ không thích anh ấy thì phải?”
“Không phải chị không thích cậu ta, chỉ là chị cảm thấy cậu ta không phải là một người đáng tin mà thôi.”
Triệu Ân Đình khẽ thở dài nói: “Nói thì nói vậy thôi chứ chị sẽ không ngăn cản em đâu, nhưng em phải hứa với chị nếu cậu ta dám làm gì tổn thương em, em phải nói ngay cho chị biết, chị nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em.”
“Chị…”
“Lại nữa, lớn rồi không được hở tý là khóc thế này chứ.”
“Kệ em.”