“Ba mẹ, hôm nay con và em gái đến thăm ba mẹ đây, nếu hai người có linh thiêng thì xin hãy phù hộ cho con sớm tìm ra hung thủ đã hại chết hai người.”
Triệu Ân Nhã nhìn Triệu Ân Đình, ánh mắt có phần phức tạp hỏi: “Chị, chị vẫn nghĩ vụ tai nạn năm đó là do có người hãm hại sao?”
Triệu Ân Đình khẽ gật đầu nói: “Đúng vậy, ba chúng ta là một người rất kỷ luật nên ông ấy sẽ không đời nào lái xe sau khi đã uống rượu đâu.”
“Nhưng cũng đã 10 năm rồi còn gì.”
Triệu Ân Nhã giọng có chút xót xa nói: “Suốt 10 năm qua chị luôn không ngừng tìm kiếm bằng chứng chứng minh có người hãm hại ba mẹ chúng ta, nhưng gần như là vô vọng, vậy có khi nào chị nghĩ sẽ dừng lại thôi điều tra nữa không?”
“Không, chị sẽ không bao giờ dừng lại đâu.”
Triệu Ân Đình dứt khoát nói: “Tuy rằng mỗi lần sắp tìm ra bằng chứng thì bằng chứng đó liền bị thủ tiêu, nhưng ít nhất nó cho chúng ta thấy kẻ xấu vẫn còn ở đó và hắn đang làm mọi cách để ngăn cản chúng ta tìm ra sự thật. Chị càng điều tra hắn càng lo lắng, càng lo lắng thì sẽ càng dễ lộ sơ hở, cứ như thế nhất định một ngày nào đó chị sẽ tìm được hắn. Nhưng nếu chị dừng lại thôi không đều tra nữa thì hắn sẽ không còn gì để lo, khi đó chúng ta lại vô tình tạo cơ hội để hắn quay lại đối phó chúng ta, vì thế chị không thể dừng việc điều tra này lại được.”
Triệu Ân Đình nói xong liền quay sang nhìn Triệu Ân Nhã giọng trấn an nói: “Em không cần phải quan tâm đến mấy chuyện này để làm gì, chuyện mà em cần làm đó chính là sống vui vẻ và hạnh phúc là được, còn những việc khác cứ để chị lo.”
“Chị.”
Triệu Ân Đình nhìn vẻ mặt sắp khóc của Triệu Ân Nhã cười nói: “Lại mít ướt nữa rồi, ai đã nói với chị lớn rồi muốn tự lập muốn mạnh mẽ vậy mà giờ lại thành ra như thế này.”
Triệu Ân Nhã vội lao nước mắt nói: “Em có khóc đâu, chỉ là bụi bay vào khiến em chảy nước mắt thôi.”
“Thật sao, chỉ là do bụi bay vào mắt thôi à?”
“Thật.”
Triệu Ân Đình khẽ mỉm cười rồi đưa tay xoa đầu Triệu Ân Nhã nói: “Tạm tin em đấy, mà cũng không còn sớm nữa chúng ta mau về thôi.”
“Vâng.”
Nói rồi Triệu Ân Đình và Triệu Ân Nhã cùng nắm tay rời khỏi nghĩa trang, trên đường về thì Triệu Ân Đình thoáng thấy một bóng dáng khá quen thuộc, vì muốn biết có phải người quen không cô đã bảo tài xế lái xe đến gần để xác nhận.
“Nhất Vy, em làm gì ở đây thế?”
Hàn Nhất Vy đang cuối đầu xem điện thoại, nghe có người gọi tên mình theo phản xạ cô ngẩn đầu lên thì thấy Triệu Ân Đình, Hàn Nhất Vy nhìn Triệu Ân Đình lễ phép nói: “Em đến khảo sát tình hình công ty con, ban đầu định sẽ ở lại nhà cũ nhưng do lâu ngày không về, nhà cũ của em bây giờ đã bám đầy bụi rồi. Em đã nhờ đội vệ sinh đến xử lý nhưng họ báo phải mất một ngày mới dọn xong, nên bây giờ em đành phải tìm khách sạn để ở đỡ một hôm.”
“Hay em qua ở nhà của chị này, nhà của chị vẫn còn phòng trống em muốn ở bao lâu cũng được.”
Hàn Nhất Vy nhìn Triệu Ân Đình nói: “Có tiện không ạ, em nghĩ em vẫn nên ở khách sạn thì tốt hơn.”
“Có gì mà không tiện chứ.”
Triệu Ân Đình nói tiếp: “Với lại ở đây khó tìm khách sạn lắm, nghe lời chị đến nhà chị ở nhé.”
Trước sự thuyết phục của Triệu Ân Đình Hàn Nhất Vy cuối cùng cũng đồng ý đến nhà cô ở, sau khi cất hành lý vào cốp xe Hàn Nhất Vy tiến đến mở cửa sau chuẩn bị bước vào.
Khi cánh cửa vừa mở ra thấy Triệu Ân Nhã đang ngồi trong xe, như một phép lịch sự Hàn Nhất Vy khẽ gật đầu chào cô. Triệu Ân Nhã liếc nhìn Hàn Nhất Vy một cái sau đó quay mặt đi giả vờ như đang ngủ, Hàn Nhất Vy thấy hành động này của cô thì khẽ nhíu mày.
“Đó là em gái chị Triệu Ân Nhã.”
Triệu Ân Đình nhìn Hàn Nhất Vy nói: “Bọn chị vừa đi thăm mộ ba mẹ về thì gặp em ở đây đấy.”
Hàn Nhất Vy khẽ gật đầu rồi bước vào trong.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, Triệu Ân Nhã mắt tuy nhắm nhưng lòng thì đang rối bời, về chuyện tối hôm đó Triệu Ân Nhã từng nghĩ chắc rất khó để cô và người phụ nữ kia gặp lại nhau. Ấy thế mà chỉ mới hai ngày và ở một nơi xa xôi như Hải Thành cô lại bất ngờ gặp được người phụ nữ đó, đã vậy cô ta còn quen biết với chị gái mình điều này khiến Triệu Ân Nhã có chút lo lắng.
Nhưng theo những gì quan sát được, Triệu Ân Nhã nhận thấy có vẻ như Hàn Nhất Vy không hề nhận ra cô, thoáng chốc Triệu Ân Nhã cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm cô thầm nghĩ: “Tốt nhất là đừng bao giờ nhớ ra, vì cô không muốn nhắc lại chuyện tối hôm đó thêm một lần nào nữa.”
Ting.
Triệu Ân Nhã mở điện thoại lên để xem tin nhắn, đó là tin nhắn của Lạc Dao, đoạn tin nhắn khá dài là lời thú tội cùng lời xin lỗi mà Lạc Dao dành cho cô vì việc cô ấy đã lợi dụng thân phận của cô để lấy 500 triệu của Hàn Nhất Vy.
Biết rõ hoàn cảnh của Lạc Dao nên Triệu Ân Nhã không trách cô, ngược lại cô cảm thấy Hàn Nhất Vy là một người không ra gì chỉ biết dùng tiền để xử lý vấn đề, một người vô cùng thiếu trách nhiệm. Triệu Ân Nhã nghĩ đến việc nếu ngày hôm đó Lạc Dao kiên quyết không chấp nhận việc Hàn Nhất Vy dùng tiền để sỉ nhục mình thì không biết Hàn Nhất Vy sẽ dùng cách gì để xử lý cô ấy, càng nghĩ Triệu Ân Nhã càng thấy Hàn Nhất Vy chướng mắt.
Suốt chặng đường Hàn Nhất Vy nhận thấy Triệu Ân Nhã cứ dùng ánh mắt có phần ghét bỏ để nhìn mình. Vì muốn tìm hiểu nguyên nhân ngay khi xuống xe Hàn Nhất Vy đã đi đến chỗ Triệu Ân Nhã, nhưng cô chưa kịp mở miệng hỏi thì Triệu Ân Nhã đã quay người nhanh chóng đi vào nhà, Hàn Nhất Vy nhìn theo bóng lưng cô trong lòng có chút khó hiểu.
Cả một buổi sáng bận rộn nên vừa đặt lưng xuống gường Hàn Nhất Vy đã nhanh chóng đi vào giấc ngủ lúc cô tỉnh lại cũng đã hơn 18h, sau khi tắm rửa xong Hàn Nhất Vy đi xuống dưới nhà vừa thấy cô Triệu Ân Đình liền nói: “Em thức rồi à, mau lại đây ăn cơm cùng bọn chị này.”
Hàn Nhất Vy khẽ gật đầu rồi đi đến ngồi vào bàn ăn: “Em làm phiền chị quá rồi, chị đã cho em ở nhờ, giờ còn phải nấu cơm cho em nữa.”
Triệu Ân Đình vừa gấp thức ăn cho Hàn Nhất Vy vừa nói: “Phiền gì đâu chứ, mấy việc nhỏ này có đáng gì đâu.”
“Nếu thấy phiền thì nhanh rời khỏi đây đi.”
Triệu Ân Đình nghe Triệu Ân Nhã nói vậy thì vô cùng ngạc nhiên, cô nở một nụ cười gượng gạo với Hàn Nhất Vy rồi quay sang đá vào chân Triệu Ân Nhã nói: “Em ăn nói kiểu gì thế.”
“Em nói có gì sai đâu, rõ ràng chị ấy sợ làm phiền chúng ta, nếu đã sợ như vậy thôi thì nhanh chóng rời khỏi đây đi không phải tốt hơn sau.”
Triệu Ân Đình nhìn Triệu Ân Nhã ánh mắt có chút ngạc nhiên hỏi: “Ân Nhã hôm nay em bị sao thế?”
Triệu Ân Nhã vẫn thản nhiên gấp thức ăn nói: “Em có bị sao đâu, em bình thường.”
Hết cách với đưa em gái ngang bướng này của mình Triệu Ân Đình quay sang nhìn Hàn Nhất Vy cười nói: “Con bé còn nhỏ em đừng để ý mấy lời nói của nó nhé.”
Nghe vậy Triệu Ân Nhã vội phản bác: “Em đã 22 tuổi rồi không phải là con nít đâu nhé.”
“Ừ em là người lớn, không phải con nít được chưa.”
Hàn Nhất Vy im lặng từ nảy đến giờ rốt cuộc cùng lên tiếng hỏi: “Ân Nhã, chị cảm thấy có vẻ như em không thích chị, em có thể cho chị biết lý do được không?”
Triệu Ân Nhã dùng ánh mắt chán ghét nhìn Hàn Nhất Vy nói: “Không thích thì là không thích thôi chả có lý do gì cả.”
Thấy nét mặt Hàn Nhất Vy có chút biến sắc khi nghe câu trả lời của Triệu Ân Nhã, Triệu Ân Đình vội gấp một cục sườn to đặt vào chén của Triệu Ân Nhã nói: “Em đừng nói gì nữa, chỉ cần tập trung ăn là được rồi.”
Nói xong cô lại quay sang nhìn Hàn Nhất Vy nói: “Em cứ tự nhiên đi đừng quan tâm đến con bé, tính nó là vậy đó độc mồm nhưng tâm thì tốt lắm.”
Thấy Triệu Ân Nhã định nói gì đó Triệu Ân Đình vội ngăn lại: “Tập trung ăn, không được nói thêm bất kỳ lời nào nữa nhé.”
Trước sự nhắc nhở không mấy thiện ý của Triệu Ân Đình, Triệu Ân Nhã đành im lặng ngoan ngoãn ăn cơm. Sau khi dùng cơm xong cả ba không vội về phòng mà ngồi ở phòng khách để nói chuyện.
“Chị có nghe Ngữ Hi nói về chuyện của em và Đường Hân.”
Triệu Ân Đình vừa đưa cho Hàn Nhất Vy một miếng táo vừa hỏi: “Lần này em thật sự sẽ buông bỏ được cô ấy chứ?”
Hàn Nhất Vy nhìn Triệu Ân Đình rồi quay sang nhìn Triệu Ân Nhã, hiểu được sự ngại ngùng trong ánh mắt của Hàn Nhất Vy, Triệu Ân Đình liền nói: “Không sao đâu, con bé tuy là gái thẳng nhưng nó cũng sẽ không vì thế mà kỳ thị những người như chúng ta đâu.”
Triệu Ân Nhã bất lực thở dài một cái rồi nói: “Chị ấy nói đúng đấy, tuy là tôi không có thiện cảm với chị thật, nhưng chuyện đó không liên quan gì đến việc chị thích phụ nữ cả.”
Nghe xong mấy lời này của Triệu Ân Nhã, Hàn Nhất Vy hít một hơi thật sâu rồi nói: “Lần này dù không được em cũng sẽ cố gắng làm cho bằng được vì em biết em và Đường Hân đã không còn cơ hội nữa rồi.”
Triệu Ân Đình vỗ nhẹ lên vai Hàn Nhất Vy dịu dàng nói: “Chị biết để đưa ra quyết định này đối với em là vô cùng khó khăn, nhưng hãy cố lên nhé chị tin em nhất định sẽ làm được và rồi em sẽ tìm được người thật sự yêu em.”
Hàn Nhất Vy nhìn Triệu Ân Đình khẽ mỉm cười nói: “Em cảm ơn chị, cảm ơn chị đã động viên em.”
“Cảm ơn gì chứ, cái con bé ngốc này.”
Triệu Ân Đình cười nói: “Chuyện của Đường Hân coi như ổn rồi, vậy còn chuyện với cô gái kia thì sao?”
“Cô gái kia ?”
Thấy Hàn Nhất Vy chưa hiểu Triệu Ân Đình liền nói: “Thì cô gái đã ở khách sạn cùng em lần trước đấy.”
Nghe đến đây Hàn Nhất Vy vừa ngạc nhiên vừa có chút lúng túng hỏi: “Cả… cả chuyện này mà Cố Ngữ Hi cũng nói với chị sao?”
Triệu Ân Đình gật đầu nói: “Ừ, hai bọn chị là thế, không có gì giấu diếm nhau hết.”
Hàn Nhất Vy khẽ gật đầu nói: “Em đã đưa cho cô ấy 500 triệu và cô ấy cũng đồng ý giữ bí mật về chuyện tối hôm đó.”
“Cô gái đó đồng ý dễ vậy sao?”
“Đúng vậy, ban đầu em đưa 200 triệu cô ấy đã từ chối nhưng đến khi em nói sẽ đưa 500 triệu thì cô ấy đã nhanh chóng đồng ý”
Hàn Nhất Vy khẽ thở dài nói: “Đứng trước cám dỗ của đồng tiền mấy ai có thể cưỡng lại được.”
Triệu Ân Nhã ngồi một bên nghe xong thì có chút khó chịu hỏi: “Này bà chị, cho tôi hỏi bà chị một chuyện có được không?”
“Ân Nhã nói chuyện lịch sự chút đi chứ, dù gì Nhất Vy cũng lớn tuổi hơn em đấy.”
“Không sao đâu chị, em ấy muốn gọi em sao cũng được, em không để bụng đâu.”
Hàn Nhất Vy nói xong thì quay sang nhìn Triệu Ân Nhã hỏi: “Em muốn hỏi chị chuyện gì?”
Được sự đồng ý Triệu Ân Nhã liền hỏi: “Nếu như, tôi nói nếu như nhé, nếu như cô gái đó nhất quyết không nhận tiền thì chị sẽ làm gì cô ấy?”
Hàn Nhất Vy nhìn Triệu Ân Đình khẽ mỉm cười, rồi quay sang nhìn Triệu Ân Nhã nói: “Nếu cô gái đó không chịu nhận tiền để giữ bí mật thì chị có rất nhiều cách để khiến cô ấy giữ im lặng, chẳng hạn như gây sức ép để cô ấy không tìm được công việc hoặc dùng tiền mua chuộc bác sĩ đuổi bà cô ấy ra khỏi bệnh viện, cô gái đó rất nghèo nên việc đối phó với cô ấy dễ như trở bàn tay.”
“Chị dồn cô ấy vào đường cùng như vậy chị không sợ cô ấy sẽ quay ngược lại cắn chị sao?”
Hàn Nhất Vy khẽ cười rồi nói: “Tại sao chị phải sợ cứ, nếu cô ấy cố tình làm lớn chuyện thậm chí là bán tin tức cho truyền thông chị cũng có cách để dọn dẹp sạch sẽ, em biết vì sao không ?”
“Tôi không biết.”
Hàn Nhất Vy nở một nụ cười gian xảo nói: “Vì chị có tiền, đơn giản chỉ thế thôi.”
Nghe đến đây Triệu Ân Nhã vô cùng tức giận nói: “Chị nghĩ chị có nhiều tiền là oai lắm à, tôi nói cho chị biết tôi ghét nhất là những người dùng tiền để giải quyết vấn đề như chị đó, tôi khinh.”
Nói rồi Triệu Ân Nhã đứng dậy tức giận đi về phòng, thấy cô đã đi Hàn Nhất Vy quay sang nhìn Triệu Ân Đình nói: “Hình như em ấy thật sự tin em sẽ làm như vậy với cô gái kia đấy.”
“Chị còn xém tin huống hồ chi là con bé.”
“Chị này, đừng chọc em thế chứ.”
Triệu Ân Đình cố nhịn cười nói: “Ừ, chị không chọc nữa, nhưng chị cũng muốn biết nếu cô gái đó không nhận tiền thì em sẽ làm gì tiếp theo với cô ấy.”
“Không làm gì cả.”
Triệu Ân Đình khó hiểu hỏi: “Không làm gì hết sao?”
Hàn Nhất Vy khẽ gật đầu nói: “Đúng vậy, sẽ không làm gì cả, việc cô ấy không nhận tiền chứng minh rằng cô ấy đến SixT là để kiếm tiền trên sức lao động của mình chứ không phải dự vào thân xác, điều đó đang trân trọng biết bao, vậy thì hà cớ gì em lại gây khó dễ cho cô ấy.”
“Nhất Vy, em luôn như vậy, luôn tốt với mọi người trừ bản thân mình ra.”