Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

[BHTT] Thời Hạn Của Tình Yêu

Chương 3: Cần bao nhiêu tiền

« Chương TrướcChương Tiếp »
Triệu Ân Đình sau khi đặt vali lên xe thì quay sang nhìn Triệu Ân Nhã nói: “Em định ở lại Hải Thành luôn hay gì mà đem nhiều đồ thế?”

Triệu Ân Nhã nhìn Triệu Ân Đình cười nói: “Ý kiến hay đấy, nếu chị cho phép thì sau khi thực tập xong em sẽ tìm một công ty ở Hải Thành để làm việc và em sẽ sống ở đấy luôn không về lại Bắc Hải nữa.”

“Chị không cho phép nhé.”

Nghe Triệu Ân Nhã nói thế Triệu Ân Đình vội ngăn lại: “Chị không yên tâm khi em phải sống ở đó một mình đâu.”

Triệu Ân Nhã mỉm cười giọng nũng nịu nói: “Em lớn rồi có thể tự lo cho bản thân, chị không cần phải lo cho em đâu, với lại chị cũng đâu thể ở cạnh để lo lắng cho em suốt đời được.”

“Em nói đúng nhưng mà…”

“Em biết chị thương em, chị sợ em tủi thân vì từ nhỏ không có ba mẹ ở bên cạnh, do đó chị đã bảo bộc em rất kỹ, nhưng bây giờ em đã lớn rồi em cần phải đối mặt với những khó khăn và thách thức ngoài xã hội, em không thể cứ sống dựa dẫm vào chị mãi được, đến lúc em cần phải tự đi trên đôi chân của mình rồi.”

Triệu Ân Đình đưa tay xoa đầu Triệu Ân Nhã nói: “Em gái của chị lớn thật rồi.”

“Chứ sao.”

Triệu Ân Đình mỉm cười sao đó dùng ánh mắt có chút khó hiểu nhìn Triệu Ân Nhã hỏi: “Chị thấy hôm nay thời tiết khá nóng nhưng sao em lại mặt áo kín thế này, em không thấy nóng sao?”

Nghe Triệu Ân Đình hỏi Triệu Ân Nhã có chút chột dạ, sở dĩ cô mặt áo cổ cao rồi còn mặc thêm áo khoát bên ngoài là do cô muốn che đi những dấu hôn do người kia để lại, biết không thể nói sự thật với chị gái nên Triệu Ân Nhã đành nói dối: “Ở đây nóng nhưng ở Hải Thành thì không, em mặt như thế này là chuẩn bị trước để đến đó không cần phải mặc thêm áo ấm.”

Triệu Ân Đình nghe Triệu Ân Nhã nói cũng đúng nên khẽ gật đầu: “Ừ, vậy chúng ta xuất phát nhé.”

“Vâng.”

Chiếc xe từ từ lăn bánh Triệu Ân Nhã ngồi trong xe cảm xúc vô cùng phức tạp, không phải tự nhiên cô muốn đến Hải Thành để thực tập, mà cô đi là vì muốn trốn tránh sự thật, sự thật cô đã lên gường với một người lạ mà người đó còn là phụ nữ.

Triệu Ân Nhã chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ yêu một người phụ nữ vậy mà bây giờ lần đầu tiên của cô lại bị một người phụ nữ lấy mất. Nhưng thật lòng mà nói những gì mà người phụ nữ đấy đã làm với cô vào đêm hôm đó lại khiến cô khó lòng mà quên được.

Thấy Triệu Ân Nhã có chút suy tư Triệu Ân Đình liền hỏi: “Em sao thế, thấy chỗ trong người không khỏe à?”

“Không có, chắc tối qua ngủ không đủ nên giờ thấy hơi mệt thôi.”

“Đường đến Hải Thành còn xa lắm, nếu mệt em cứ tranh thủ ngủ một giấc đi nhé.”

Triệu Ân Nhã không trả lời chỉ khẽ gật đầu rồi từ từ hạ ghế xe xuống, cô lấy chiếc chăn nhỏ đắp lên người rồi bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Tập đoàn Hàn Kỳ.

Hàn Nhất Vy ngồi ở bàn làm việc thấy trợ lý đi vào thì liền hỏi: “Sao rồi, chuyện tôi nhờ anh điều tra đã có kết quả chưa?”

Trợ lý đưa cho Hàn Nhất Vy một sắp tài liệu nói: “Đây là toàn bộ thông tin về cô gái tên Lạc Dao mà cô nhờ tôi tìm.”

Hàn Nhất Vy mở tài liệu cầm tấm ảnh của Lạc Dao lên xem rồi khẽ nhíu mày hỏi: “Cái này cậu điều tra có chính xác không đấy?”

Nghe Hàn Nhất Vy hỏi vậy người trợ lý vội trả lời: “Tôi cam kết chính xác 100% luôn ạ.”

Dù trợ lý đã khẳng định thông tin này hoàn toàn chính xác nhưng Hàn Nhất Vy vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, bởi trong ký ức tuy có phần mơ hồ nhưng cô nhớ gương mặt của Lạc Dao không giống như thế này. Hàn Nhất Vy không biết có phải lúc đó do tác dụng của rượu và thuốc kí©ɧ ɖụ© nên cô mới có ảo giác như thế hay thật sự người vào khách sạn với cô đêm đó không phải là Lạc Dao, càng nghĩ càng thấy khó hiểu cuối cùng Hàn Nhất Vy quyết định đến quán bar để tìm Lạc Dao.

Quán bar SixT.

“Cô là Lạc Dao đúng không?”

Hàn Nhất Vy đứng trước của nhà vệ sinh thấy Lạc Dao bước ra thì liền hỏi, bị một người lạ bất ngờ bắt chuyện Lạc Dao có chút lúng túng nói: “Phải, tôi là Lạc Dao, còn cô là…”

“Cô quên tôi rồi sao?”

Lạc Dao thật sự không biết người trước mặt là ai nên khó hiểu hỏi: “Chúng ta có quen nhau sao?”

Trước câu hỏi của Lạc Dao, Hàn Nhất Vy có chút tức giận nói: “Chỉ mới không gặp có một ngày mà cô Lạc quên nhanh thế à, nếu cô không nhớ thì để tôi nhắc lại cho cô nhớ nhé.”

Nói rồi Hàn Nhất Vy cuối người ghé sát tai Lạc Dao giọng đầy mị hoặc nói: “Hai hôm trước tại phòng 606 chúng ta đã có một đêm mặn nồng Dao Dao quên nhanh vậy sao?”

Nghe đến đây vành tai Lạc Dao bắt đầu đỏ lên, cô nhớ hôm trước bà cô phải nhập viện cấp cứu vì thế cô đã nhờ bạn cùng phòng của mình là Triệu Ân Nhã đến quán làm thay cô một hôm. Nhưng hôm đó không biết vì lý do gì mà Triệu Ân Nhã không trở về ký túc xá, mãi đến sáng hôm sau thì mới quay về. Cô có hỏi nhưng Triệu Ân Nhã không nói lý do, đến hôm nay khi nghe Hàn Nhất Vy nói những lời này thì Lạc Dao mới biết tối hôm đó Triệu Ân Nhã không về ký túc xá là do cô đã qua đêm cùng với người phụ nữ trước mặt này.

Lạc Dao nhìn chằm chằm Hàn Nhất Vy nhất thời cô không biết phải giải thích như thế nào, thấy Lạc Do im lặng Hàn Nhất Vy liền nói: “Tại sao hôm đó cô lại âm thầm rời đi.”

“Tôi… tôi…”

Thấy Lạc Dao ấp úng Hàn Nhất Vy nói tiếp: “Đã làm ở đây rồi mà còn giả vờ thanh cao, hay cô nghĩ cố tình làm như thế này để tôi thương hại rồi cho cô nhiều tiền hơn.”

Chát.

Lạc Dao tức giận đưa tay tát mạnh vào mặt Hàn Nhất Vy, cô biết nếu là Triệu Ân Nhã khi nghe mấy lời này của Hàn Nhất Vy thì Triệu Ân Nhã cũng sẽ hành động giống như cô lúc này thôi.

Tức giận vì bị tát Hàn Nhất Vy ép sát Lạc Dao vào tường giọng đầy đe dọa nói: “Ra giá đi, cô muốn bao nhiêu tiền tôi cũng có thể đưa cho cô. Nhưng với điều kiện không được nói chuyện đêm đó ra ngoài, nếu không cô sẽ nhận lấy hậu quả mà cô không thể tưởng tượng ra đâu.”

Lạc Dao vốn không hề lo sợ trước những lời đe dọa của Hàn Nhất Vy, nhưng khi nghe đến tiền lòng cô lại có chút dao động, bởi bà cô đang nằm viện cần có một số tiền lớn để làm phẫu thuật. Lạc Dao do dự một lúc, cuối cùng lý trí đã nhắc nhở cô rằng cô không thể lấy số tiền này bởi vì nó không thuộc về cô.

Không nhận được câu trả lời của Lạc Dao Hàn Nhất Vy nói tiếp: “Trả lời đi chứ, cô muốn bao nhiêu?”

Lạc Dao đẩy Hàn Nhất Vy ra rồi nói: “Tôi không cần tiền của chị và tôi cũng sẽ không nói chuyện này ra ngoài, mong chị từ nay về sau đừng đến đây làm phiền công việc và cuộc sống của tôi nữa.”

Khi nói ra mấy lời này Lạc Dao tin chắc nếu là Triệu Ân Nhã cô ấy cũng sẽ làm như vậy, cô chỉ là đang nói thay cho Triệu Ân Nhã mà thôi.

“500 triệu có đủ không?”

Thấy Lạc Dao bỏ đi Hàn Nhất Vy liền nói: “Tôi nghe nói bà cô đang nằm viện 500 triệu chắc đủ để bà ấy làm phẫu thuật đúng không?”

Lạc Dao rất bất ngờ khi Hàn Nhất Vy biết chuyện bà cô đang nằm viện và cần tiền để làm phẫu thuật.

“Đừng tỏ vẻ thanh cao nữa, nhận tiền rồi để bà cô được làm phẫu thuật, chuyện của chúng ta đến đây coi như đã chấp dứt, cô thấy thế nào?”

Lạc Dao siết chặt nắm tay cô biết rõ một khi cô nhận số tiền này thì cô đã thừa nhận việc Triệu Ân Nhã lên gường với Hàn Nhất Vy là vì tiền, cô không thể để Triệu Ân Nhã mang tiếng xấu này được. Nhưng nếu cô nhận số tiền này thì bà cô sẽ được cứu sống, đứng giữa tình thân và tình bạn trong phút chốc Lạc Dao không biết nên chọn ai bỏ ai.

Chờ mãi mà Lạc Dao vẫn chưa chịu trả lời Hàn Nhất Vy mất kiên nhẫn nói: “Suy nghĩ lâu thế, rốt cuộc cô có chịu nhận số tiền này không?”

“Tôi nhận.”

Khi nói ra hai chữ này lòng Lạc Dao vô cùng tự trách, cô thầm thề sẽ cố gắng kiếm tiền để trả lại cho Hàn Nhất Vy, việc này cũng sẽ giúp cô lấy lại danh dự cho Triệu Ân Nhã.

Hàn Nhất Vy khẽ mỉm cười sau đó nhanh chóng lấy điện thoại ra chuyển tiền cho Lạc Dao, xong việc cô quay lưng rời đi trước khi đi cũng không quên nhắc nhở Lạc Dao: “Đã nhận tiền rồi thì tốt nhất nên giữ kín chuyện nhé.”

“Tôi biết rồi.”

---

“Cậu đi đâu mà về trể thế?”

Hàn Nhất Vy vừa đẩy cửa bước vào thì nghe thấy giọng của Cố Ngữ Hi khá ngạc nhiên cô liền hỏi: “Sao cậu lại ở nhà tớ?”

Cố Ngữ Hi ngồi ở phòng khách vừa ăn trái cây vừa xem tivi nói: “Nhà tớ bị ngắt điện rồi, đêm nay cho tớ ở ké nhà cậu nhé.”

“Cậu lại quên đóng tiền điện à?”

Cố Ngữ Hi khẽ thở dài nói: “Tớ chỉ là quên có một tháng thôi vậy mà họ nỡ lòng nào cắt điện nhà tớ.”

Hàn Nhất Vy nhìn Cố Ngữ Hi nói: “Nếu tớ là họ, tớ sẽ cắt điện nhà cậu một tháng luôn chứ không phải là một ngày như thế này đâu.”

“Nếu nhà tớ mà bị cắt điện một tháng thì tớ sẽ ở đây một tháng cậu thấy thế nào?”

“Cậu có thể đến nhà chị Ân Đình, không nhất thiết phải ở đây cùng tớ đâu.”

“Nhưng tớ thích ở đây với cậu đấy.”

Hàn Nhất Vy nhúng vai nói: “Tùy cậu vậy, nếu cậu thích thì cứ ở lại đây, nhưng tớ nói trước nhé, cậu không được bày bừa ở nhà tớ đâu đấy, nếu không thì đừng trách tớ.”

Thấy thái độ có chút lạnh lùng của Hàn Nhất Vy, Cố Ngữ Hi liền hỏi: “Tớ biết rồi, cậu làm như tớ ăn ở bừa bộn lắm vậy đó.”

“Chứ còn không phải sao.”

Hàn Nhất Vy vừa nói vừa nhìn xuống bàn nơi có đủ loại thức ăn và nước uống, có chút chột dạ Cố Ngữ Hi liền nói: “Cái này tớ đang ăn, ăn xong tớ sẽ dọn, cậu yên tâm nhé tớ nhất định không làm bẩn nhà cậu đâu.”

“Tốt nhất là vậy.”

Cố Ngữ Hi bỉu nói lí nhí nói: “Đúng là con quỷ sạch sẽ.”

“Cậu nói gì đấy?”

“Tớ đâu có nói gì đâu.”

Để chuyển hướng cuộc trò chuyện Cố Ngữ Hi liền nói: “Mà hôm nay cậu đã đi đâu thế, lúc chiều này tớ có gọi cho cậu nhưng trợ lý của cậu nói cậu đã về từ sớm rồi.”

Hàn Nhất Vy ngồi xuống ghế sofa giọng có chút mệt mỏi nói: “Tớ đến quán bar của cậu.”

Nghe vậy Cố Ngữ Hi có chút ngạc nhiên hỏi: “Cậu đến quán tớ để làm gì?”

“Tớ đến tìm Lạc Dao.”

“Cậu tìm Lạc Dao”

Cố Ngữ Hi dùng ánh mắt tò mò nhìn Hàn Nhất Vy nói: “Cậu tìm cô ấy để làm gì.”

“Để giải quyết dứt điểm mọi chuyện tránh sau này cô ấy lại đến làm phiền tớ.”

“Vậy cậu giải quyết xong chưa?”

“Rồi, đúng như những gì cậu nói những cô gái đến quán cậu làm việc không ai là không tham tiền cả, vậy mà lúc đầu tớ còn nghĩ cô ấy không giống với những người khác, xem ra tớ lại nhìn nhầm nữa rồi.”

Thấy Hàn Nhất Vy có vẻ buồn bã Cố Ngữ Hi liền vỗ vai an ủi: “Đừng buồn, rồi cậu cũng sẽ tìm được hạnh phúc của mình mà.”

“Có thật là sẽ tìm được không?”

“Được, chắc chắn sẽ tìm được mà”

“Vậy thì tớ sẽ ráng chờ xem khi nào hạnh phúc sẽ đến với tớ”

Nói rồi Hàn Nhất Vy đứng dậy chuẩn bị rời đi thấy thế Cố Ngữ Hi liền hỏi: “Cậu đi đâu thế?”

“Đi ngủ”

Ngạc nhiên trước câu trả lời của Hàn Nhất Vy, Cố Ngữ Hi liền hỏi: “Cậu đi ngủ vào giờ này sao?”

“Có gì mà cậu ngạc nhiên thế cũng hơn 9 giờ rồi còn gì.”

“Ngạc nhiên chứ bình thường có khi nào cậu đi ngủ vào giờ này, hay cậu thấy chỗ nào không khỏe hả?”

Thấy ánh mắt lo lắng của Cố Ngữ Hi, Hàn Nhất Vy khẽ cười nói: “Không có, tớ chỉ là muốn đi ngủ sớm để sáng mai còn có sức đi Hải Thành.”

“Cậu đi Hải Thành sao, đi để làm gì?”

“Công ty con ở đấy có chút vấn đề nên tớ muốn đến để xem xét tình hình.”

Cố Ngữ Hi khẽ gật đầu nói: “À ra là vậy, mà cậu định đi bao lâu thì về.”

“Nhanh thì nữa tháng, chậm thì một tháng.”

Nghe đến đây Cố Ngữ Hi khẽ thở dài nói: “Sao ai cũng đi hết vậy, bỏ tớ ở lại đây một mình chán chết đi được.”

Hàn Nhất Vy khó hiểu trước câu nói của Cố Ngữ Hi liền hỏi “Ai cũng đi là sao?”

“Không phải sao, Thẩm Hạo thì đi du lịch với bạn trai ở Châu Âu, chị Ân Đình thì đi Hải Thành, giờ đến lượt cậu cũng đi Hải Thành, chỉ còn mình tớ ở đây chán chết đi được.”

“Chị Ân Đình đi Hải Thành à, chị ấy đến đó để làm gì?”

“Em gái chị ấy thực tập ở đấy nên chị ấy để đó để sắp xếp chỗ ở cho cô ấy.”

Hàn Nhất Vy nghe xong khẽ gật đầu nói: “Thôi cậu ráng chịu mấy ngày đi, khi nào tớ về tớ nhất định sẽ mua quà cho cậu.”

Nghe có quà Cố Ngữ Hi vui vẻ nó: “Cậu nói rồi đó nha, cậu mà về tay không là chết với tớ đấy.”

“Biết rồi, tớ nhất định sẽ không quên đâu.”
« Chương TrướcChương Tiếp »