Chương 1: Gặp gỡ

Quán bar SixT.

Một quán bar xa hoa bật nhất thành phố Bắc Hải, nổi tiếng là nơi tụ hợp của các vị đại gia giới kinh doanh.

Trong khi mọi người đang hòa mình vào những giai điệu của âm nhạc, thì ở quầy bar một người phụ nữ với ánh mắt trầm buồn cô nâng ly rượu Whisky trong tay lên một hơi uống sạch.

Dường như chưa đủ, người phụ nữ đẩy ly về phía bartender nói: “Cho tôi thêm một ly.”

Bartender khẽ gật đầu rồi nhanh chóng đặt trước mặt người phụ nữ một ly Whisky sau đó lễ phép nói: “Đây thưa cô.”

Người phụ nữ nhận lấy ly rượu vừa định uống thì hai người bạn đi cùng cô vội ngăn lại: “Nhất Vy mau dừng lại đi, cậu đã uống nhiều lắm rồi đó.”

Thẩm Hạo ngồi kế bên cũng vội tiếp lời: “Ngữ Hi nói đứng đấy, hôm nay cậu đã uống nhiều rồi, nên dừng lại đi.”

Hàn Nhất Vy nhìn Thẩm Hạo sau đó quay sang hất tay Cố Ngữ Hi ra nói: “Các cậu cứ mặc kệ tớ, tớ muốn uống thật say để quên đi mọi chuyện.”

“Tớ biết cậu đang rất đau lòng, nhưng cậu cũng không thể hành hạ bản thân mình như thế này chứ?”

Hàn Nhất Vy im lặng một lúc mới nghẹn ngào nói: “Ngữ Hi… Thẩm Hạo… các cậu nói cho tớ biết đi rốt cuộc tớ có điểm nào không tốt mà Đường Hân thà trao thân cho một vệ sĩ cũng không chịu nhìn tớ dù chỉ một lần vậy?”

Hàn Nhất Vy đau khổ nói tiếp: “Tớ yêu cô ấy suốt 10 năm, khó khăn lắm mới được nhà họ Đường cho phép kết hôn, vậy mà… vậy mà 3 năm bên nhau lại không bằng một tháng ở cùng vệ sĩ, rốt cuộc tớ đã sai chỗ nào mà cô ấy nở đối xử với tớ như vậy chứ.”

Thấy Hàn Nhất Vy đau lòng Thẩm Hạo có chút xót xa nói: “Cậu không sai, chỉ là tình cảm của cậu đã đặt sai chỗ mà thôi”

Cố Ngữ Hi nhìn Hàn Nhất Vy nói: “Tớ nói cái này cậu đừng buồn nhé.”

“Cậu muốn nói cái gì?”

“Không phải cậu không biết Đường Hân không yêu cậu, mà là do bản thân cậu cố chấp không tin vào sự thật đó mà thôi.”

Hàn Nhất Vy uống cạn ly rượu rồi nói: “Cậu nói đúng, tớ rõ ràng biết Đường Hân không yêu tớ, nhưng tớ vẫn phất lờ lời khuyên của mọi người vì tớ tin rằng chỉ cần để cô ấy ở bên cạnh mình thì sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ yêu tớ như cái cách tớ yêu cô ấy vậy, nhưng bây giờ xem ra tớ đã sai rồi đúng không?”

Cố Ngữ Hi vỗ nhẹ lên vai Hàn Nhất Vy nói: “Cậu không sai, chỉ là cậu nhận ra sự thật hơi trể mà thôi.”

Thẩm Hạo thở dài nói tiếp: “Nhưng cũng không thể trách cậu được vì khi yêu mấy ai có thể suy nghĩ sáng suốt đâu.”

Cả ba im lặng nhìn nhau được một lúc thì Cố Ngữ Hi lên tiếng hỏi: “Rồi cậu định xử lý chuyện này như thế nào?”

Hàn Nhất Vy khẽ thở dài nói: “Ngay sau khi biết tin Đường Hân và Lâm Triết vào khách sạn với nhau tớ đã gửi đơn ly hôn cho cô ấy. Còn về phía Lâm Triết, tớ đã khóa tất cả thẻ mà trước đó tớ đã đưa cho cậu ta.”

Thẩm Hạo nói: “Cậu làm vậy là đứng đấy, phải dứt khoát như thế chứ.”

Cố Ngữ Hi nhìn Hàn Nhất Vy hỏi: “Vậy phía hai người đó bây giờ thế nào rồi?”

Hàn Nhất Vy thở dài nói: “Hiện tại thì có vẻ rất hạnh phúc, sáng nay Đường Hân còn nhắn tin cảm ơn vì cuối cùng tớ cũng chịu buông tha cho cô ấy.”

Nghe xong Thẩm Hạo vô cùng tức giận nói: “Họ dùng tiền của cậu để sống sa hoa vậy mà còn dám nói mấy lời này nữa à, quá đáng thật đấy.”

Hàn Nhất Vy im lặng không trả lời thấy thế Cố Ngữ Hi liền nói: “Mọi chuyện cũng đã qua rồi, coi như đó là một bài học đi.”

Cả ba nói chuyện một lúc lâu thì Thẩm Hạo nói: “Hai cậu ở về sau nhé, tớ có chút việc phải đi trước đây.”

Hàn Nhất Vy nhìn Thẩm Hạo khẽ gật đầu, Thẩm Hạo quay sang nhìn Cố Ngữ Hi khẽ nói: “Cậu nhớ đưa Nhất Vy về nhà đấy nhé, tớ thấy cậu ấy say lắm rồi đấy.”

“Cậu nói ai say hả, tớ không say, tớ còn rất tĩnh táo đấy nhé.”

“Ừ cậu không say, tớ say được chưa.”

Thẩm Hạo nói xong đứng dậy vỗ nhẹ vào vai Cố Ngữ Hi nói: “Có gì thì alo tớ nhé.”

“Tớ biết rồi, cậu không cần phải lo.”

Thẩm Hạo vẫy tay chào Hàn Nhất Vy và Cố Ngữ Hi rồi nhanh chóng rời khỏi quán bar.

----

Vừa đi được một đoạn thì Thẩm Hạo vô tình vả phải một cô phục vụ, khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc đó anh vội hỏi: “Ân Nhã, sao em lại ở đây?”

Triệu Ân Nhã ngước nhìn người đàn ông trước mặt thì vô cùng ngạc nhiên nói: “Anh họ.”

Thẩm Hạo vội kéo Triệu Ân Nhã sang một góc rồi nói: “Sao em dám đến mấy nơi như thế này hả, chị em mà biết là em tiêu đời đó.”

“Em chỉ là đi làm thế bạn em một hôm thôi, với lại anh không nói thì làm sao chị em biết được chứ.”

Triệu Ân Nhã nhìn Thẩm Hạo nói tiếp: “Mà em nói trước với anh nhé, nếu anh dám nói cho chị em biết chuyện em đến đây làm, thì em nhất định sẽ nói chuyện của anh cho bác cả nghe đấy.”

Thẩm Hạo ngạc nhiên nhìn Triệu Ân Nhã nói: “Em dám uy hϊếp anh hả?”

“Em không uy hϊếp anh, em chỉ là đang trao đổi với anh thôi, chỉ cần anh không nói chuyện em đến đây làm thì em cũng sẽ không nói chuyện người yêu của anh là con trai cho bác cả biết đâu.”

Thẩm Hạo tức giận nhìn Triệu Ân Nhã nói: “Triệu Ân Nhã, em được lắm.”

Triệu Ân Nhã nhìn Thẩm Hạo sau đó nở một nụ cười đắt thắng, biết không thể thay đổi được gì Thẩm Hạo dùng tay gõ nhẹ lên trán Triệu Ân Nhã rồi nói: “Làm việc cẩn thận nhé Lạc Dao.”

Thẩm Hạo nói xong liền quay lưng rời đi, Triệu Ân Nhã đứng đó nhìn theo bóng lưng anh có chút khó hiểu. Nhưng rồi như chợt nhớ ra điều gì Triệu Ân Nhã nhìn xuống bảng tên của mình sau đó khẽ nở một cụ cười.

Triệu Ân Nhã vốn không phải nhân viên ở đây nhưng vì bạn thân của cô Lạc Dao hôm nay có việc đột xuất nên cô ấy đã năn nỉ Triệu Ân Nhã đến đây làm thay cô ấy một hôm, tất nhiên từ bảng tên đến đồng phục mà cô đang mặc trên người đều là của Lạc Dao, nên việc Thẩm Hạo gọi cô là Lạc Dao cũng có không sai.

---

Thấy Hàn Nhất Vy định uống tiếp Cố Ngữ Hi vội ngăn lại, thấy thế Hàn Nhất Vy liền nói: “Cho tớ uống một ly nữa thôi, một ly thôi nhé.”

“Dạ cho em một ly Vodka ạ.”

Bartender vừa đưa ly rượu cho Triệu Ân Nhã vừa nói: “Vodka của em đây.”

Triệu Ân Nhã nhận lấy ly rượu đặt lên khay rồi mỉm cười nói: “Em cảm ơn ạ.”

Sau khi Triệu Ân Nhã rời đi Cố Ngữ Hi liền quay sang bartender hỏi: “Cô ấy là Lạc Dao à, sao nhìn khác với lần trước quá vậy?”

Bartender sợ việc Triệu Ân Nhã đến làm thay Lạc Dao bị phát hiện nên vội nói: “Khác sao, tôi thấy có khác gì đâu, chắc do cô bận nhiều việc quá nên không nhớ rõ gương mặt của cô ấy thôi.”

Cố Ngữ Hi khẽ gật đầu nói: “Ừ, chắc là vậy”

Nói rồi Cố Ngữ Hi quay sang nhìn Hàn Nhất Vy, thấy cô cứ mãi nhìn theo bóng dáng cô gái nhỏ kia thì liền hỏi: “Cậu nghĩ sao về cô bé đó.”

Hàn Nhất Vy khẽ nhíu mày hỏi: “Ý cậu là gì?”

“Là tìm một người để giải tỏa căng thẳng đấy.”

Hàn Nhất Vy dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Cố Ngữ Hi nói: “Cậu đang nói gì thế, tớ không hiểu.”

Cố Ngữ Hi vừa nói vừa ra hiệu để ám chỉ cho Hàn Nhất Vy hiểu, Hàn Nhất Vy như hiểu ý cô vội nói: “Cậu muốn tớ đưa cô gái đó vào khách sạn sao, không được chuyện đó không thể được.”

“Tại sao không được, vui vẻ với nhau một đêm sáng mai mạnh ai đi đường nấy, có gì mà không được chứ ?”

Cố Ngữ Hi nói tiếp: “Một tháng nay Đường Hân không có ở đây chắc cậu cũng nhịn lâu rồi, giờ có cơ hội thì hà cớ gì phải nhịn nữa chứ.”

Nghe đến đây vành tai Hàn Nhất Vy nhanh chóng đỏ lên, thấy dáng vẻ ngượng ngùng của cô Cố Ngữ Hi liền hỏi: “Cậu sao thế hả, đừng nói với tớ cậu và Đường Hân lấy nhau 3 năm rồi mà cả hai vẫn chưa làm gì nhau đấy nhé.”

Thấy Hàn Nhất Vy im lặng, Cố Ngữ Hi như hiểu ra chuyện gì cô liền nói: “Hàn Nhất Vy, cậu và Đường Hân thật sự vẫn chưa làm chuyện đó luôn đấy hả.”

Hàn Nhất Vy xoay nhẹ ly rượu trong tay lấp bấp nói: “Vì Đương Hân không muốn nên tớ… ”

Cố Ngữ Hi nhìn Hàn Nhất Vy khẽ lắc đầu rồi nói: “Hàn Nhất Vy tớ khuyên cậu từ nay về sau, tốt nhất cậu đừng nên đi chùa nhé.”

Nghe thế Hàn Nhất Vy có chút ngạc nhiên hỏi: “Tại sao?”

“Tại vì cậu mà đi chùa thì người ta sẽ không biết nên lạy phật hay lạy cậu đấy.”

Cố Ngữ Hi thở dài nói tiếp: “Vì cậu quá thánh thiện, Đường Hân không muốn là cậu liền không dám hành động à, nếu là tớ thì tớ đã sớm biến cô ấy thành người của mình rồi.”

“Cậu khác tớ khác, tớ không muốn ép cô ấy làm những chuyện mà cô ấy không thích.”

“Vậy chuyện cậu uy hϊếp nhà họ Đường để họ cho cậu cưới Đường Hân thì sao, cái đó không gọi là ép thì là gì?”

Hàn Nhất Vy siết chặt tay giọng có chút xót xa nói: “Đó là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất tớ ép buộc cô ấy, nếu như ngày đó tớ không cố chấp thì có lẽ mọi chuyện đã không thành ra như thế này.”

Cố Ngữ Hi vỗ nhẹ vai Hàn Nhất Vy nói: “Thôi bỏ qua chuyện đó đi, chúng ta quay lại vấn đề chính nào.”

“Vấn đề chính sao?”

Cố Ngữ Hi gật đầu nói: “Đúng vậy, nếu trước đây cậu và Đường Hân vẫn chưa xảy ra chuyện đó, vậy bây giờ cậu có muốn thử một lần để biết cảm giác không ?”

“Với cô gái đó sao?”

“Ừ.”

“Không được như vậy tội cho cô ấy lắm.”

Nghe Hàn Nhất Vy nói thế Cố Ngữ Hi vội cắt lời nói: “Tội gì chứ, những cô gái đến đây làm việc nhìn thì ngây thơ vậy thôi chứ chắc gì vẫn còn sạch sẽ, vì thế nếu cậu muốn tớ sẽ giúp cậu một tay.”

Cố Ngữ Hi thấy Hàn Nhất Vy im lặng thì nói tiếp: “Cô gái đó tên là Lạc Dao sinh viên năm cuối ngành kinh tế học của đại học Thanh Bắc.”

“Cũng là ngành kinh tế học của đại học Thanh Bắc sao?”

“Đúng vậy, cậu thấy có trùng hợp không, cô gái đó không chỉ học cùng ngành, mà còn học ở chính ngôi trường mà mà cậu từng học luôn đấy.”

Hàn Nhất Vy khẽ cười nói: “Trùng hợp thật nhỉ, nhưng sao cậu biết rõ về cô gái đó thế”

“Cậu quen tớ là chủ của quán bar này à ?”

Cố Ngữ Hi cười nói tiếp: “Vì là chủ ở đây nên chuyện gì tớ cũng lo được, kể cả chuyện đấy.”

Hàn Nhất Vy nhìn Cố Ngữ Hi khẽ nhết môi cười rồi nói: “Không nói với cậu nữa, đã trể rồi, tớ phải về đây.”

“Vậy còn chuyện đó thì sao?”

“Tớ không có hứng thú với mấy chuyện đó.”

Nói rồi Hàn Nhất Vy đứng dậy chuẩn bị rời đi, nhưng đi được vài bước thì loạng choạng như sắp ngã, thấy thế Cố Ngữ Hi vội tiến lên đỡ lấy cô. Trước khi đưa Hàn Nhất Vy rời đi Cố Ngữ Hi đã gọi một nam phục vụ đến và đưa cho anh ta một tấm thẻ phòng, nam phục vụ như hiểu ý liền gật đầu nhận lệnh.

Cố Ngữ Hi nhìn về phía Triệu Ân Nhã rồi nhìn xuống Hàn Nhất Vy khẽ nói: “Nhất Vy tớ xin lỗi nhé, nhưng tớ cũng vì hạnh phúc của cậu thôi.”