Chương 9

Mùi tin tức tố ấy nồng đậm đến gai mũi, khiến những hành khách Alpha xung quanh cảm thấy khó chịu. Bọn họ cũng theo bản năng phát tán tin tức tố của mình ra, cố gắng giành lại không gian thuộc về chính mình. Nhiều hành khách bắt đầu quay sang nhìn về phía này, chỉ thấy một Beta nhỏ bé gần như bị ôm trọn trong lòng một Alpha tóc nâu.

Beta ấy bị tin tức tố bá đạo của Alpha vây lấy, trông như đang bị tuyên bố công khai chủ quyền trước toàn bộ Alpha xung quanh.

Loại rung động âm thầm ấy âm ỉ lan tỏa trong không khí, nhưng Trình An – người không cảm nhận được tin tức tố – hoàn toàn không hay biết gì. Khi đến trạm dừng, cậu vẫn với dáng vẻ điềm tĩnh như thường ngày mà bước xuống tàu.

Chỉ là, cậu vẫn cảm thấy như có ánh mắt dừng trên người mình. Trình An quay lại nhìn, tàu điện đã chuyển bánh, phía sau chẳng còn một bóng người.

Cậu nghĩ, chắc vì bản thân dạo này nhạy cảm hơn sau khi phát hiện có người ôm ảo tưởng với mình nên mới sinh ra cảm giác bị nhìn trộm như vậy. Trước kia, dù có người nhìn cậu, Trình An cũng chẳng bận tâm, cho rằng họ chỉ tò mò sao lại có một Beta xuất hiện ở nơi này, nên ánh mắt họ mới thường dừng lại trên người cậu.

Chẳng rõ từ khi nào, Trình An bắt đầu cảm thấy có một ánh nhìn nào đó luôn dõi theo mình, mãi cho đến khi cậu về nhà, đóng cửa lại rồi vẫn chưa thôi.

Giờ đây cảm giác ấy lại càng rõ rệt hơn. Nhưng mỗi lần quay đầu, cậu lại chẳng nhìn thấy gì cả.

Vì vậy, Trình An tự nhủ: chắc chỉ là tâm lý mình tự dọa mình thôi. Giờ cậu đã đủ mệt rồi, dự định sẽ cố gắng ngủ một giấc, xem liệu có khá hơn không. Cậu cũng tính ngày mai sẽ đi gặp bác sĩ...

Cậu còn rất nhiều việc phải làm. Những chuyện kỳ quái này, cậu không muốn để tâm nữa. Trình An xách cặp, chậm rãi đi về phía căn hộ của mình.

Bóng dáng cậu dần hòa vào con phố đã bắt đầu tối dần. Gương mặt thanh tú nhu hòa ấy dưới ánh hoàng hôn hiếm hoi hiện lên vẻ ấm áp, dịu dàng, trở thành nét màu ấm duy nhất giữa gam màu lạnh lẽo của toàn thân cậu.

Trong bóng tối, một bóng người nấp sau góc phố, hơi thở trở nên căng thẳng, đồng tử dần giãn rộng vì hưng phấn. Ánh mắt hắn chăm chú dõi theo bóng dáng đã khuất hẳn sau cánh cửa của Trình An. Mãi đến khi cánh cửa sổ kia bừng sáng ánh đèn, người đó mới dừng bước dưới lầu.

Hắn ngẩng đầu nhìn ánh sáng ấy, lặng lẽ đứng trong chốc lát, rồi trên gương mặt hiện lên nụ cười vui sướиɠ đầy mãn nguyện. Bước chân hắn nhẹ nhàng quay trở lại, giống như một đứa trẻ ngây thơ, trong miệng còn khe khẽ ngâm nga khúc nhạc tự chế chưa thành hình.

[Tan ca rồi à?]

Trình An vừa tắm xong, lúc bước ra liền thấy tin nhắn Tống Bạc Diễn gửi đến.

Trình An trả lời: [Ừ.]

Tống Bạc Diễn nhắn lại rất nhanh: [Dạo này thấy sao rồi?]

Trình An vừa dùng khăn lau tóc, vừa một tay nhắn lại: [Ngủ được, nhưng phải lúc cực kỳ mệt mới ngủ nổi.]

[Hôm nay chỗ tôi không có ai, cậu có muốn qua đây massage một chút không?]

Trình An liếc nhìn đồng hồ, mới 7 giờ rưỡi, còn sớm.

Tống Bạc Diễn lại nhắn: [Tôi cũng vừa tan ca, có thể tiện đường đi ăn luôn. Cậu ăn cơm chưa?]

Trình An đáp: [Chưa.] Cậu vốn định lát nữa đặt cơm hộp, đợi đồ ăn mang đến thì cũng vừa lúc tóc khô.

Tống Bạc Diễn: [Tôi nhớ lần trước cậu kể về quán ăn kia rồi, hôm nay chúng ta cùng đến đó đi.]

Thực ra Trình An cũng đã lâu không ăn một bữa ra hồn, thấy Tống Bạc Diễn mời, trong lòng có chút động, nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn:

[Được.]

Ngay sau đó, bên kia đã nhắn lại: [Tôi đang dưới nhà cậu rồi, mau xuống nhé, tôi đưa cậu đi.]

Nhìn thấy tin nhắn này, Trình An hơi bất ngờ. Cậu đi tới cửa sổ, kéo rèm ra nhìn thử, quả nhiên phía dưới có một chiếc xe dừng sẵn.

Cứ như có tâm linh tương thông, đúng lúc Trình An nhìn xuống, Tống Bạc Diễn cũng thò đầu ra khỏi cửa xe, cười vẫy tay với cậu.

Trình An không ngờ Tống Bạc Diễn lại trực tiếp tới dưới nhà mình. Cậu ở nhà một mình, vừa tắm xong, trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi, nửa thân trên còn trần, giờ kéo rèm như vậy chẳng phải để Tống Bạc Diễn thấy cậu không mặc áo sao?

Đôi vai trắng mịn của cậu còn vương chút bọt nước, dưới ánh đèn phản chiếu lấp lánh, chiếc cổ mảnh khảnh lộ ra, ánh sáng hắt lên xương quai xanh tạo nên một đường nét nhạt nhòa mà tinh tế.

Trình An mặc quần áo chỉnh tề rồi xuống lầu. Tống Bạc Diễn đã đứng dưới chờ. Trình An đi tới gần, hỏi:

“Sao anh lại đến tận dưới nhà tôi vậy?”

Tống Bạc Diễn cười: “Tiện đường qua đây, nhớ ra cậu tan ca rồi, nên hỏi thử xem đã ăn chưa.”

Khi Trình An lại gần, Tống Bạc Diễn cũng ngửi thấy mùi tin tức tố Alpha đậm đặc vương trên người cậu.

Trình An luôn xuất hiện trước mặt người khác với mùi tin tức tố của đủ loại Alpha khác nhau lẫn lộn trên người. Chỉ là Trình An vĩnh viễn không hay biết, những mùi tin tức tố ấy vẫn bá đạo vương trên người cậu.

Dù Trình An vừa mới tắm xong, mùi hương đậm đặc ấy vẫn chẳng thể tẩy sạch hoàn toàn. Tống Bạc Diễn bước tới, thân thiện khoác nhẹ tay lên vai Trình An, cánh tay anh khẽ choàng qua sau gáy cậu.