Trình An từ trước đến nay vẫn luôn nghĩ như vậy. Nghe Lục Tuân Chu tỏ ra bất ngờ chỉ vì chuyện này, cậu thực sự cảm thấy hơi khó hiểu.
Khi nói xong câu đó, phía đối diện, Lục Tuân Chu lặng lẽ nhìn Trình An. Anh như muốn nói điều gì, nhưng lời vừa dâng lên cổ họng liền nghẹn lại, không tìm được cách phản bác câu nói vừa rồi của Trình An.
Trình An liếc nhìn đồng hồ, thấy mình đã ở chỗ Lục Tuân Chu khá lâu. Cuối cùng, cậu chỉnh sửa lại một chút số liệu và tài liệu, rồi cũng đến giờ tan ca. Cậu nói với Lục Tuân Chu:
“Tôi về trước đây, Lục tổng.”
Giọng điệu của Trình An bình thản, thần thái lộ rõ chút mệt mỏi, lạnh nhạt. Cậu luôn giữ khoảng cách như vậy với bất kỳ ai, dù là Lục Tuân Chu – người đã quen biết cậu nhiều năm – đôi lúc cũng không dám tùy tiện phá vỡ khoảng cách đó.
Lục Tuân Chu nhìn theo bóng lưng Trình An rời đi, cuối cùng chỉ biết bất lực chống trán, thở dài một hơi trong khoảnh khắc không ai hay biết.
Dù Trình An chưa từng đến muộn hay về sớm, chưa bao giờ quên chấm công, công việc lúc nào cũng hoàn thành rất tốt, nhưng cậu lại chẳng hề thích đi làm.
Tan ca rồi, cậu giống như bao người bình thường khác, toàn thân đều mệt mỏi, chỉ mong có thể tìm một góc yên tĩnh để từ từ hồi phục chút sức lực.
Phần lớn thời gian, Trình An trông lúc nào cũng mệt mỏi. Tóc cậu thường vì bận bịu mà quên cắt tỉa nên hơi dài. Bộ vest đen quen thuộc, chiếc kính đen dày nặng, túi đựng laptop giống hệt mỗi ngày, và gương mặt yên lặng pha chút mệt mỏi, tất cả đều như một hình mẫu điển hình của xã súc.
Người như Trình An luôn tan ca đúng giờ. Trừ những hôm công việc thật sự quá rườm rà hay khẩn cấp, cậu mới chịu tăng ca. Mà cũng may, dù tăng ca, công ty Trường Vân vẫn luôn trả tiền làm thêm đầy đủ.
Qua lớp kính tàu điện ngầm, Trình An lờ mờ thấy bóng mình phản chiếu.
Giờ tan tầm cao điểm, tàu điện đã chật ních người. Cậu không tìm được chỗ ngồi, đành đứng tạm một góc, phía sau cũng là một biển người chen chúc.
Khu trung tâm phát triển này phần lớn toàn Alpha, ai cũng cao lớn, rắn rỏi. Thân hình Trình An gần như bị che khuất giữa đám Alpha ấy. Cậu chỉ cao tới vai họ, lọt thỏm giữa đám đông.
Nhưng Trình An đã quen với cảnh này, nhìn nhiều rồi cũng chẳng thấy lạ lùng gì.
Cậu còn nhớ khi mình mới vào thành phố này, mấy Alpha xung quanh còn hay bàn tán. Những người đứng sau lưng vừa trò chuyện vừa bàn luận:
“Nhỏ nhắn thật đấy.”
“Trông xinh quá, Omega sao?”
“Omega mà tới thành phố này chẳng phải dê vào miệng cọp à?”
“Không ngửi thấy tin tức tố.”
“Sau gáy cậu ấy có dán miếng ức chế tin tức tố không?”
“Ừ, thơm thật, nhưng không phải mùi tin tức tố.”
“Sau cổ chẳng có gì cả.”
“Là Beta.”
“Thì ra là Beta.”
Không ai tùy tiện đến gần, cũng không có hành động gì vô lễ. Dù sao ở nơi này, Alpha cơ bản đều được giáo dục cao, phần lớn là tinh anh tri thức, tố chất cá nhân cũng khá tốt. Họ chỉ thì thầm trao đổi với bạn bè, giọng nói rất nhỏ, nhưng Trình An vẫn loáng thoáng nghe thấy.
Khi mới tới khu vực trung tâm này, thời gian đầu Trình An đã không ít lần nghe những lời như vậy. Nhưng theo thời gian trôi đi, đám Alpha ở đây cũng dần quen với việc trong số họ có một Beta xuất hiện, không còn bàn tán nữa.
Vừa tan ca, sự mệt mỏi của Trình An như được đẩy lên cực điểm, nhất là mấy hôm nay cậu mất ngủ nặng. Trong khoang tàu chật chội, bức bối nhưng tĩnh lặng, Trình An càng cảm thấy kiệt sức.
Cậu nắm lấy tay vịn, cổ tay mảnh khảnh lộ rõ đường nét qua lớp kính, phản chiếu lên hình ảnh gầy gò, lạnh lẽo. Trình An cụp mắt xuống, không để ý phía sau mình vừa có thêm một Alpha tiến lại gần.
Người đó đứng ngay sau lưng cậu, cũng đưa tay nắm vào tay vịn. Bàn tay rộng lớn của Alpha kia chỉ cách tay Trình An một đoạn ngắn. Bàn tay trắng trẻo, thanh tú của Trình An bên cạnh bàn tay Alpha càng thêm nổi bật.
Bàn tay to ấy khẽ co lại, như thể khó kiềm được chút hưng phấn hay kích động nào đó.
Khi nghe thấy âm thanh thông báo sắp đến trạm dừng, Trình An mới từ cơn mệt ngẩng đầu lên. Cậu lại nhìn vào lớp kính cửa sổ, lần này phát hiện phía sau mình là một Alpha cao lớn.
Anh ta cao quá, hình ảnh phản chiếu trong kính chỉ thấy được bộ vest thẳng thớm, chỉnh tề trên người, bờ vai rộng lớn gần như che khuất cả người Trình An. Theo nhịp rung lắc nhẹ của khoang tàu, l*иg ngực Alpha đó khẽ chạm vào lưng Trình An.
Chỉ là vải quần áo khẽ cọ vào nhau thôi, đến mức Trình An gần như không cảm nhận được gì.
Hơi thở của Alpha phả tới, nhưng vì Trình An chỉ là Beta, cậu chỉ ngửi thấy mùi nước giặt nhàn nhạt trên người Alpha ấy, hoàn toàn không có thứ tin tức tố nồng đậm đến mức át cả khoang tàu.