Chương 6

Tất Nguyên Lương có vẻ cũng hơi căng thẳng, hỏi:

“Vấn đề chắc không lớn chứ?”

Trình An đáp:

“Máy tính vẫn còn khởi động lại được, mọi người quay về chỗ kiểm tra xem có mất file nào không. Tôi đã gọi Nhan Thần qua đây, cậu ấy chuyên về mảng này, sẽ xử lý tốt hơn tôi.”

Tất Nguyên Lương gật đầu, bất đắc dĩ nói:

“Đúng lúc giám đốc Lục giao nhiệm vụ mới, thế mà lại gặp sự cố.”

“Hẳn là có ai mang USB dính virus vào thôi. Cậu bảo Nhan Thần quét toàn bộ một lượt là được.”

Nghe vậy, Tất Nguyên Lương lập tức hiểu ra vấn đề, thở dài:

“Thực tập sinh thật khó quản. Tôi đã dặn rồi, đừng tự ý dùng USB cá nhân. Giờ thì hay rồi, kéo cả dãy máy tính thành ra thế này.”

Ánh mắt Trình An bình thản nhìn Tất Nguyên Lương, như một dòng nước dịu dàng, ẩn chứa sự mềm mỏng:

“Mọi người đều từng là thực tập sinh, có nhiều chuyện không hiểu cũng là bình thường thôi.”

Tất Nguyên Lương cười nói:

“Biết rồi, trước kia tôi cũng từng được anh dạy dỗ mà.”

Nói dứt lời, Nhan Thần cũng vừa chạy tới. Đúng lúc này, Trình An xoay người rời đi.

Mọi người trong thiết kế tổ lại trở về chỗ, kiểm tra xem file của mình có bị mất không. Vị Alpha kia cũng mở máy tính lên, lập tức đập vào mắt là đủ loại hình vẽ trải đầy màn hình. Ngoài các bản vẽ liên quan công việc, phần còn lại đều là Trình An.

Trong đó có một bức phác họa Trình An nhìn nghiêng từ trên cao xuống: cơ thể trần trụi nằm trên giường, từng chi tiết đều cực kỳ rõ ràng — đôi mắt mê ly ướŧ áŧ, môi đỏ mọng, dấu răng và dấu hôn vương trên da, cùng vệt đỏ ướŧ áŧ kia...

Hắn lập tức tắt máy.

Hắn biết vừa nãy Trình An đã từng ngồi ở chính bàn làm việc của mình. Đôi tai giấu trong tóc phút chốc đỏ bừng, hắn cúi gằm mặt, vùi sâu đầu vào hai tay, chỉ lẩm bẩm một câu mà chỉ bản thân hắn mới nghe được.

Không ai biết hắn vừa lẩm bẩm điều gì.

“Tổ trưởng?”

Ánh mắt của Trình An dừng lại trên người đối phương.

Hắn bước tới, đưa tập tài liệu ra: “Đây là phần hôm nay.”

Trình An đưa tay nhận lấy, đặt tài liệu lên bàn. Các tổ viên khác đã rời đi, cậu tạm thời tháo kính xuống, đưa tay xoa nhẹ giữa hai hàng lông mày.

Khi chiếc kính được tháo xuống, gương mặt vốn bị che khuất bởi kính của Trình An liền lộ ra trọn vẹn.

Trong thành phố này, hầu hết các thiết kế phục vụ đều dành riêng cho Alpha: từ trang phục, bàn ghế, phương tiện công cộng đến những vật dụng hàng ngày, gần như tất cả đều dựa theo thể trạng và vóc dáng của Alpha để thiết kế.

Trình An muốn mua được đồ vật vừa với mình, cơ bản chỉ còn cách mua hàng online. Chỉ là những thứ như kính mắt, bắt buộc phải đặt mua trực tiếp để đảm bảo phù hợp tuyệt đối với mắt mình. Ngoài việc gọng kính hơi to và nặng một chút thì thật ra cậu cũng không cảm thấy khó chịu gì nhiều.

Vì vậy, chiếc kính vốn thiết kế cho Alpha khi đeo lên gương mặt hơi thanh tú và nhỏ nhắn của Trình An liền che khuất mất nửa gương mặt cậu.

Giờ phút này, khi hoàn toàn tháo kính xuống, diện mạo cậu hiện rõ hơn, càng dễ thấy đường nét thanh tú trên gương mặt ấy. Đôi mắt cậu có màu xám nhạt, vì bị cận nên khi nhìn người thường mang chút vẻ mờ mịt, có phần xa cách.

Cậu ngơ ngác nhìn màn hình máy tính, tâm trí vẫn bị chuyện vừa phát hiện khi nãy quấn lấy không rời.

Qua màn hình máy tính đang ở chế độ ngủ đông, cậu lờ mờ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình. Trình An vẫn luôn cho rằng diện mạo mình chẳng có gì nổi bật.

Ở nơi này có rất nhiều Alpha, bọn họ đều anh tuấn, cao lớn, làm cậu trông càng thêm mảnh khảnh. Nếu nói xinh đẹp, lại tuyệt đối không thể sánh được với những Omega xinh đẹp mà cậu từng gặp. Thế nên cậu thực sự không hiểu vì sao lại có người ôm ảo tưởng về cậu như vậy...

Âm báo nhắc nhở từ điện thoại đột ngột vang lên, Trình An chợt nhận ra đã gần bốn giờ chiều. Cậu cần phải vào văn phòng của Lục Tuân Chu để báo cáo kỹ càng hơn về công việc hôm nay.

Khi cậu bước vào văn phòng đó, Lục Tuân Chu đang ngồi trước máy tính, dường như đang bận rộn xử lý điều gì đó. Trình An hơi ngập ngừng một chút, nhưng Lục Tuân Chu không ngẩng đầu, chỉ nói gọn một câu: “Vào đi.”

Lúc Lục Tuân Chu ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng về phía Trình An, dường như luôn là người đầu tiên nhận ra cảm xúc của cậu. Anh hỏi: “Sao vậy?” Lục Tuân Chu đặt tài liệu trong tay sang một bên, nét mặt vừa trầm tĩnh vừa dịu dàng.

“Sao trông em thất thần vậy?”