Trình An thử khởi động máy tính.
Máy phát ra một luồng ánh sáng yếu, chỉ hai giây sau đã khởi động lại. Màn hình desktop hiện lên một mớ lộn xộn, giống như bị virus xâm nhập. Trình An nhìn kỹ hơn, đang định tiếp tục kiểm tra thì các tập tin trong máy bắt đầu tự động bật hết ra màn hình.
Và rồi Trình An nhìn thấy trong số đó có mấy bản thiết kế nhân vật game của chủ nhân chiếc máy này, vốn dĩ chuyện đó cũng chẳng có gì đáng để ý.
Chỉ là... trong những hình ảnh ấy, dường như cậu thấy gương mặt chính mình... Cách vẽ đó quá lộ liễu, dù Trình An không cố ý nhìn, nhưng ngay ánh mắt đầu tiên cũng nhận ra đây là những hình vẽ về mình.
Người này vẽ Trình An theo phong cách phác họa từ người thật, nên Trình An chỉ cần liếc qua đã nhận ra nhân vật kia chính là cậu. Trong đó có những cảnh miêu tả trần trụi, gợϊ ɖụ©, l*иg ghép trong các hình nhỏ, dù nhìn không rõ từng chi tiết, nhưng sự táo bạo trong sắc thái và cảnh tượng đã đủ khiến người ta bị thu hút ánh nhìn.
Ánh mắt Trình An dừng lại trên mặt bàn. Bàn hơi lộn xộn một chút, nhưng nhìn chung vẫn khá sạch sẽ, cũng không thấy thứ gì đủ để xác định thân phận của chủ nhân chiếc máy.
Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng bước chân lộn xộn cùng tiếng bàn tán xì xào. Trình An lập tức đưa máy tính vào chế độ ngủ đông, rồi ngẩng đầu lên.
Thì ra, tổ thiết kế đã họp xong và quay trở lại. Thấy Trình An ngồi đó, tổ trưởng thiết kế Tất Nguyên Lương lên tiếng:
“Tổ trưởng Trình, sao anh lại ở đây?”
“Máy tính tổ các cậu gặp sự cố, tôi qua xem thử.” Trình An đáp.
Thực tập sinh lúc nãy vội vàng bước tới, đơn giản kể lại đầu đuôi sự việc. Mọi người trong tổ đứng đó nghe xong cũng hiểu rõ ngọn nguồn.
Trong số họ có một Alpha trông rất tuấn tú, tóc nâu rủ xuống, mặc bộ đồ công sở vừa người, thân hình cao lớn vững chãi. Chỉ là tính cách có vẻ hơi nhút nhát, luôn cúi đầu, mái tóc che khuất gương mặt nên không nhìn rõ nét mặt. Cậu ta thỉnh thoảng lại lén ngẩng lên liếc nhìn Trình An một cái.
Trình An đang trò chuyện với Tất Nguyên Lương, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, đôi môi mỏng khẽ động, đuôi mắt dịu dàng, cả người trông yên lặng mà mềm mại. Dù trên người có chút mệt mỏi, chính vài phần nản lòng ấy lại càng khiến cậu thêm phần thanh tú, đặc biệt.
Vị Alpha kia khi nhìn Trình An, ánh mắt lặng lẽ dừng nơi nửa khuôn mặt tuấn tú của cậu, thế nhưng không kiềm được mà mặt đỏ bừng, trong đáy mắt thấp thoáng chút vui mừng, hưng phấn mơ hồ. Cuối cùng, cậu ta vội cụp mắt xuống, giấu đi toàn bộ vẻ mặt ấy, khiến người khác không thể nhìn ra tâm tư lúc này.