Cậu chỉ đơn giản nói vậy, trong lời không hề có chút trách móc nào, nghe cũng không khiến người ta cảm thấy lo lắng hay hoảng sợ. Vị thực tập sinh kia nhìn Trình An, dù gương mặt Trình An bị cặp kính dày nặng che lấp nửa khuôn mặt, nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra cậu thực ra sở hữu một gương mặt rất đẹp.
Trong công ty này hầu hết mọi người đều là Alpha, bọn họ trời sinh đã có dáng người cao lớn, ngũ quan góc cạnh tuấn tú. Trái lại, Trình An – thân là Beta nhưng ngũ quan lại nhu hòa, thanh tú hơn một chút. So với những gương mặt Alpha cao ráo, sâu sắc kia, cậu như một dòng nước trong lành, nhã nhặn mà chẳng hề kém phần đẹp đẽ.
Khi đã quá quen với những Alpha có vẻ ngoài gần như cùng một khuôn đúc, thì nét mặt của Trình An lại càng trở nên đặc biệt, càng khiến người ta phải ngỡ ngàng.
Cậu thực tập sinh ấy siết chặt tay, cảm giác căng thẳng trong lòng cũng hoàn toàn tan biến. Cậu ta chớp mắt, bỗng hiểu ra vì sao từ lúc vào công ty tới giờ, gần như ai cũng nhắc tới Trình An khi trò chuyện.
Trình An lại hỏi:
“Những người khác trong tổ cậu đâu rồi?”
Người kia đáp:
“Họ vẫn chưa họp xong. Tôi ở lại dọn dẹp, đóng dấu tài liệu, sau đó khi đang dùng máy tính thì đột nhiên cả dãy máy tính đều tối đen. Tôi cứ tưởng mình lỡ làm hỏng gì, hoảng quá nên mới chạy qua tìm mọi người bên anh xin giúp.”
Trình An nhẹ nhàng vỗ vai cậu ta, nói:
“Không sao đâu, dữ liệu trong máy đều được đồng bộ thời gian thực với cơ sở dữ liệu, cho dù có xảy ra sự cố gì vẫn có thể lấy lại được.”
Bàn tay của Trình An thon dài, lành lạnh, những đốt ngón tay hơi nhô lên, toát ra vẻ thanh mảnh, lạnh lẽo. Cậu thực tập sinh cụp mắt nhìn xuống, thấy thẻ công tác của Trình An. Ảnh thẻ kia trông có phần khác với dáng vẻ hiện tại của Trình An.
Trong ảnh, tóc cậu được chải gọn gàng, lộ rõ gương mặt thanh tú hoàn chỉnh, đôi mắt điềm tĩnh không gợn sóng, sắc mặt còn hơi hồng hào. Nhưng Trình An bây giờ, dường như đã bị công việc cuốn vào quá lâu. Cậu thường có vẻ mệt mỏi, tóc hơi dài, hơi rối, môi nhạt màu, làn da tái đi, những mạch máu xanh nhạt trên làn da mỏng manh khẽ phập phồng, mảnh khảnh mà tuấn tú.
Trình An bước vào khu làm việc, tùy ý chọn một chiếc máy tính để kiểm tra.
Cậu tiến hành kiểm tra sơ bộ, phát hiện thực ra không có vấn đề gì quá nghiêm trọng. Sau đó cậu quay lại hỏi người đứng phía sau:
“Cậu đi xem thử cầu dao tổng có bật không.”
Người kia vội vàng đáp một tiếng rồi chạy qua kiểm tra.