Với anh, mỗi bức ảnh đều đặc biệt đáng yêu, chẳng thể chọn nổi bức nào là đẹp nhất. Anh tính tối nay về sẽ lựa kỹ hơn. Nghĩ vậy, Lục Tuân Chu lại lấy điện thoại ra xem thử diễn đàn đang bàn tán gì, tiện tay khóa mấy tài khoản với vài bài đăng. Làm xong, anh mới thoả mãn ngẩng đầu.
Trình An và Lục Hàng Dịch đã từ trên tàu lượn bước xuống.
Tóc Trình An bị gió thổi rối tung, kính thì cậu đưa cho Lục Tuân Chu cầm từ trước vì sợ bị rơi khi chơi tàu lượn. Giờ đây, được Lục Hàng Dịch dìu đến, đôi mắt xám nhạt của cậu vẫn còn mờ mịt, ngơ ngác.
Lục Tuân Chu vội vàng tiến lên đỡ lấy cậu.
Trình An thoạt nhìn vẫn còn choáng váng, vốn dĩ luôn giữ khoảng cách với anh, nhưng lúc này gần như cả người đều dựa vào anh.
Trình An lắp bắp nói:
“Quá… quá kí©h thí©ɧ rồi…”
Trình An tựa đầu lên vai Lục Tuân Chu, hai chân mềm nhũn, nếu không được đối phương đỡ thì chắc cậu đã ngồi bệt xuống đất từ lâu rồi. Mái tóc rối bù, mềm như bông của cậu khẽ cọ vào cằm Lục Tuân Chu, ngứa ngứa.
Lục Tuân Chu lại móc ra mấy tờ tiền lớn, dùng “năng lực của đồng tiền” sai Lục Hàng Dịch đi mua đồ uống.
Dĩ nhiên Lục Hàng Dịch sẽ vui vẻ tạo cơ hội cho chú mình, cười hì hì cầm tiền chạy đi ngay.
Lục Tuân Chu đỡ Trình An ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh. Cậu vẫn dựa trong ngực Lục Tuân Chu, lúc này đầu óc còn hơi choáng váng, chưa tỉnh hẳn. Sắc mặt cậu hơi tái đi, nhưng nhìn chung vẫn ổn, không có gì nghiêm trọng. Tóc thì vẫn rối tung.
Lục Tuân Chu định đưa tay vuốt lại cho cậu, nhưng ngay lúc ấy đôi mắt vốn nhắm hờ của Trình An bỗng mở ra, trừng trừng nhìn anh bằng ánh mắt ngơ ngác.
Trình An hoảng hốt đẩy anh ra, đưa tay dụi dụi đôi mắt cận nhìn chẳng rõ, hy vọng mình vừa rồi chỉ hoa mắt. Nhưng cuối cùng cũng xác nhận được: quả thật vừa rồi cậu dựa trong lòng Lục Tuân Chu.
Trình An khẽ gọi:
“Lục tổng.”
Lục Tuân Chu gật đầu, đáp:
“Vừa rồi cậu có vẻ như ngất đi một chút.”
Trình An xoa xoa đầu, nói:
“Ừ, hình như vậy.”
Cậu chợt nhớ ra kính của mình không thấy đâu, sờ soạng khắp người mới nhớ ra đã đưa cho Lục Tuân Chu giữ hộ.
Đang định mở miệng, Lục Tuân Chu đã rút kính ra, đặt cẩn thận lên sống mũi cho cậu. Trình An hơi sững lại, ngơ ngác nhìn anh.
Trong lòng không khỏi thắc mắc, Lục tổng làm vậy là có ý gì? Nhìn thế nào cũng giống như đang cố tỏ ra dịu dàng để “lấy lòng” cậu, hệt như muốn trộm đi lương tháng của cậu vậy.
Trình An còn thấy Lục Tuân Chu khẽ duỗi tay ra, dường như muốn chạm vào mình thêm, liền lập tức đứng bật dậy không để anh thực hiện được. Thấy Lục Hàng Dịch cầm kem từ xa đi tới, cậu vội gọi:
“Tiểu Dịch.”
Lục Hàng Dịch vừa liếʍ kem vừa lững thững đi lại. Nghe tiếng gọi, bé quay đầu nhìn, đầu óc lanh lợi liền nhận ra không khí bên kia có chút “lạ lạ”, thế là nhanh chóng chạy tới phá vỡ bầu không khí.
Bé đưa ly đồ uống trong tay cho Trình An. Dĩ nhiên không có phần của Lục Tuân Chu. Vì Lục Hàng Dịch biết, mua thiếu đi một ly thì số tiền thừa sẽ thành tiền tiêu vặt của mình; mà chú bé thì vốn chẳng thèm để ý có được uống hay không.
Trình An thấy chỉ có một ly, nhận lấy rồi cắm ống hút vào, sau đó lại đưa cho Lục Tuân Chu.
“Lục tổng.”