Chương 16

Lục Tuân Chu lập tức nghiêm mặt lại, tỏ vẻ muốn răn dạy. Lục Hàng Dịch thấy thế liền nhảy vội ra xa, cười trêu:

“Thôi bỏ cái bộ mặt chính nhân quân tử đó đi. Trong lòng chú nghĩ cái gì, chẳng lẽ chú không tự biết?”

Bé vừa đếm đống tiền trong tay, vừa tung tăng nhảy từ trên giường xuống, vui vẻ nói một câu:

“Cảm ơn nha!”

Nói xong liền đóng cửa phòng lại, để Lục Tuân Chu một mình đứng đó.

Trình An hôm qua mải trả lời tin nhắn nên không nghe rõ Lục Hàng Dịch nói gì. Vì vậy, khi thấy Lục Tuân Chu cũng xuất hiện ở đây, cậu hơi ngạc nhiên. Lúc này cậu mới hiểu, hóa ra chuyện hôm qua Lục Hàng Dịch nói chính là việc Lục Tuân Chu sẽ đến. Dù thế nào đi nữa, có mặt cấp trên thì chắc chắn sẽ chẳng còn chơi bời thoải mái được nữa.

Trình An ngẩng mắt, liếc sang Lục Tuân Chu đang đứng cạnh bọn họ.

Anh buông phần tóc vốn được chải chuốt gọn gàng xuống, mái tóc lòa xòa theo gió khẽ lay động. Đôi mắt trầm lặng bị che khuất dưới bóng mái tóc, hôm nay lại mặc đồ khá thoải mái, so với thường ngày toàn âu phục giày da thì trông có vẻ dịu dàng, gần gũi hơn nhiều.

Còn Trình An thì càng tùy ý hơn, cứ thế khoác lên người cái áo sơ mi ca-rô kiểu lập trình viên rồi đến. Chỉ là tối qua cậu vừa gội đầu, sáng nay thức dậy tóc hơi xù, cố ép xuống mãi mới không để nó dựng lên quá rõ.

Thêm vào đó, trên người cậu còn cái kính cận vốn chỉ tháo ra khi đi ngủ, trông càng giống một “con mọt sách”. Đi làm thì như con robot công sở, hết giờ lại giống hệt một gã “trạch nam”. Đó chính là cách Trình An thường tự đánh giá bản thân.

“Ngẩn người làm gì thế? Đi thôi nào.”

Lục Hàng Dịch nắm chặt lấy tay Trình An, còn tay kia cũng kéo tay Lục Tuân Chu, lôi cả hai cùng đi vào.

Cậu bé mới mười một tuổi, nhỏ người nhưng lanh lợi. Đứng giữa hai người đàn ông trưởng thành, hai tay nắm chặt, thoạt nhìn hệt như một gia đình ba người.

Ánh mắt Lục Tuân Chu liếc sang nhìn Trình An một cái. Mái tóc mềm của Trình An bị gió thổi khẽ tung, lộ ra gương mặt thanh tú, đường nét tinh xảo. Khóe môi cậu vương nụ cười nhạt nhẽo, dáng người mảnh khảnh gói gọn trong chiếc sơ mi màu nhạt. Chính sự đơn giản, tẻ nhạt ấy lại khiến anh không sao dời mắt được.

Trình An bảo muốn vào nhà vệ sinh, Lục Tuân Chu và Lục Hàng Dịch đứng ngoài chờ. Lục Hàng Dịch lén kéo tay Lục Tuân Chu, thì thầm:

“Chú nhỏ, nhanh lên, vừa rồi là anh An An nắm đó. Như vậy coi như hai người gián tiếp nắm tay rồi nha.”

Lục Tuân Chu bật cười, khẽ xoa đầu nó.

Cùng lúc đó, trên diễn đàn riêng của fan mèo An An đang nhốn nháo:

#Mèo nhỏ của chúng ta đi đâu rồi?

#Không có mèo nhỏ, lớp học hôm nay chán muốn chết…

#Mèo nhỏ vắng ngay tiết đầu, nhớ cậu ấy quá.

#Làm Alpha mà không có mèo bên cạnh thì sống sao nổi?

#Hỏi thật, mèo nhỏ với L tổng đều biến mất, chẳng lẽ họ đi hẹn hò?

[ Im đi, đừng có nói bậy. ]

[L tổng ngày nào cũng thần bí, sao đến lượt mấy người biết tung tích chứ.]

[Không được đâu, mèo nhỏ đừng ở cạnh L tổng, L tổng lạnh lùng như vậy, hắn không xứng (khóc lớn).]

[Sao kỳ vậy, hôm nay chửi L tổng lại không bị chặn nick.]

Trình An chơi thật sự rất vui, còn Lục Tuân Chu thì chụp ảnh cũng vui không kém.

Trên gương mặt Trình An luôn hiện lên nụ cười nhẹ nhàng, thoải mái, khiến Lục Tuân Chu không kìm được mà cứ chụp liên tục, muốn lưu giữ lại tất cả dáng vẻ của anh.

Xung quanh ồn ào náo nhiệt, từng trận tiếng hét chói tai vang vọng từ trên cao rơi xuống. Khinh khí cầu muôn màu bay lượn, bầu trời xanh thẳm treo vài áng mây trắng. Chiếc tàu lượn siêu tốc đỏ rực lao dốc bất ngờ, tiếng hét thảm thiết từ đó vang lên từng đợt.

Ngẩng đầu nhìn tàu lượn siêu tốc đang lao xuống, Lục Tuân Chu thoáng nảy sinh tò mò: không biết Trình An trên đó có hét to như vậy không.

Nếu cậu hét, vậy thì giống một chú mèo nhỏ kêu vang; nếu cậu chỉ giữ nguyên gương mặt lạnh, thì đó chính là một chú mèo mặt lạnh, dù sợ hãi đến cực điểm vẫn muốn tỏ ra mình không sợ.

Chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến Lục Tuân Chu cảm thấy đáng yêu đến mức bật cười, ngẩng đầu nhìn theo. Biết bọn họ còn chưa xuống ngay, anh liền đứng đó mở máy ảnh ra xem.

Anh muốn chọn ra vài tấm dễ thương nhất để đưa vào album riêng. Vốn dĩ anh lập một trang web cá nhân chỉ để ghi lại đủ loại dáng vẻ của Trình An, không ngờ lại bị người khác phát hiện.

Nhìn những lời khen “mèo nhỏ” ở dưới, trong lòng Lục Tuân Chu không khỏi dâng lên chút kiêu ngạo. Anh muốn tất cả mọi người đều yêu thích Trình An. Vì vậy, anh biến trang cá nhân thành một diễn đàn riêng.

Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này anh cẩn thận mã hóa album, ngoài anh ra không ai có thể truy cập. Trong đó lưu giữ đầy đủ mọi kiểu ảnh của Trình An.