Chương 15

Nghe đến “nghỉ phép”, mắt Trình An liền sáng lên.

Lục Tuân Chu nhìn ánh mắt ấy từ nãy giờ, sớm đã thấy ánh sáng trong mắt Trình An, liền cười nói thêm:

“Bên mỹ thuật đang làm thiết kế cho nhân vật mới, cần xem bên kỹ thuật các em có thể hiện được hiệu ứng họ muốn không. Họ sẽ cử người làm việc trực tiếp với em. Từ khâu thử nghiệm, vận hành đến chỉnh sửa, các em sẽ rất bận. Nên ngày mai nghỉ ngơi một hôm là vừa đẹp.”

Trình An gật đầu:

“Được.”

Mèo nhỏ vừa ra khỏi văn phòng L tổng, hôm nay thậm chí không tới một tiếng.

[L tổng không được rồi!]

(người dùng này phát ngôn vi phạm quy định, đã bị khóa 24 giờ)

[L tổng, rớt mặt nạ rồi, mau nhặt mặc vào đi!]

[Mèo nhỏ, đừng chơi với L tổng nữa, tôi có thể nuôi cậu no mà! (khóc lớn) (khóc lớn) Tôi là Alpha siêu cấp mạnh mẽ đấy!]

(bài đăng này vi phạm quy định, đã bị xóa)

“Anh An An, anh An An!”

Trong điện thoại truyền đến giọng nói đầy kích động và vui vẻ. Trên gương mặt trước nay luôn đơn điệu, bình thản của Trình An cuối cùng cũng xuất hiện một nụ cười.

“Tiểu Dịch.”

Đối phương tiếp tục vui vẻ nói:

“Ngày mai chúng ta đi đâu chơi nhé?”

Trình An nhìn vào màn hình máy tính, vừa lúc có người gửi tin nhắn xác nhận.

[Chào anh, tổ trưởng Trình, tôi là Kỷ Đình bên tổ Mỹ thuật.]

Trình An tùy ý đáp lại một câu, rồi hỏi:

“Tiểu Dịch muốn đi đâu chơi?”

Đứng cạnh Lục Hàng Dịch, Lục Tuân Chu gõ mấy chữ, đưa màn hình điện thoại cho cậu xem:

[Công viên trò chơi]

Lục Hàng Dịch nhìn thấy ba chữ đó thì đảo mắt, mấp máy môi chê bai: “Đồ quê mùa, trẻ con.”

Đương nhiên Lục Tuân Chu có thể hiểu khẩu hình của cháu mình, anh duỗi tay ra vò loạn tóc nó một trận, rồi cũng mấp máy môi bảo: “Mau nói đi.”

Thế là Lục Hàng Dịch mới dùng cái giọng ngốc nghếch ngọt ngào nói:

“Anh An An, chúng ta đi công viên trò chơi đi. Lâu rồi em chưa được đi.”

“Ừ, được.” Trình An đáp.

Cậu vốn chẳng có ý tưởng gì về việc đi đâu chơi cả. Nói đúng hơn thì, với hầu hết mọi chuyện, cậu đều không có ý kiến gì.

Với Trình An, cuộc sống chỉ là hai điểm một đường: đi làm rồi về nhà. Đối với bất cứ chuyện gì, cậu đều ít hứng thú, đều hờ hững, lúc nào trông cũng khô khan, vô vị.

Huống hồ cậu chỉ là một Beta. Trình An luôn cho rằng bản thân cực kỳ bình thường, chẳng có gì thú vị, gương mặt cũng chẳng có gì nổi bật, tính cách lại không lấy lòng được ai. Cậu càng không nghĩ rằng mấy Alpha vốn sinh ra là để ghép đôi với Omega sẽ để mắt tới mình. Thế nên, với những ánh nhìn lén lút hướng về phía mình, cậu hoàn toàn không hề nhận ra…

Ngay sau khi Trình An trả lời mấy câu đó, tổ trưởng tổ Mỹ thuật Tất Nguyên Lương liền gửi tin:

[Tôi sẽ phái một người đến phối hợp với anh thử nghiệm hình ảnh nhân vật mới ra mắt.]

Trình An đáp:

[Được.]

Lục Hàng Dịch hình như vẫn còn nói gì đó với cậu, nhưng Trình An vừa nhìn tin nhắn nên chẳng nghe rõ, chỉ ừ một tiếng qua loa, rồi sửa lại ghi chú bạn mới thêm:

[Tổ mỹ thuật - Kỷ Đình.]

Lục Hàng Dịch lại nói thêm một câu:

“Vậy coi như quyết định rồi nhé, anh An An.”

“Ừ.”

Trò chuyện xong, Lục Tuân Chu đưa hộp quà trong tay cho Lục Hàng Dịch, nói:

“Ngày mai, lấy danh nghĩa của cháu mà đưa cái này cho An An.”

Lục Hàng Dịch lại đảo mắt:

“Chú không tự đưa được à?”

“Chú đưa thì em ấy sẽ không nhận.” Lục Tuân Chu bình thản đáp: “Nếu đưa nhiều quá, em ấy sẽ nghĩ chú có ý đồ gì, rồi sẽ cảnh giác, giữ khoảng cách. Nhưng nếu là một đứa nhỏ đưa, em ấy sẽ không suy nghĩ nhiều, cũng sẽ không từ chối tấm lòng của đứa nhỏ này.”

Lục Hàng Dịch nhíu mày:

“Chẳng phải chú cũng đang muốn theo đuổi người ta sao?”

Lục Tuân Chu duỗi tay định vò tóc cháu trai như mọi khi. Lục Hàng Dịch nhanh mắt nhanh tay né sang một bên, còn ôm gối ném thẳng vào mặt chú. Bé đứng trên giường, từ trên cao nhìn xuống, nói:

“Chú muốn theo đuổi người ta thì thể hiện chút thành ý đi. Suốt ngày giữ cái bộ mặt lạnh lùng, cao cao tại thượng đó cho ai xem vậy?”

Nhận ra Lục Tuân Chu muốn “xử” mình, Lục Hàng Dịch vội nói:

“Đừng có nổi giận đánh cháu nha.”

Lục Tuân Chu lấy từ trong ví ra mấy tờ tiền lớn.

Sắc mặt Lục Hàng Dịch lập tức đổi, nhanh chóng nhào tới nịnh nọt nhận lấy tiền:

“Chú ơi, chú bảo cháu làm gì thì cháu làm nấy. Ngày mai đảm bảo giúp chú cưa đổ anh An An.”

Lục Tuân Chu bật cười, vỗ đầu nó, chỉ nói:

“Ngày mai nhớ dẫn An An đi chơi cho vui là được.”

Nghĩ rồi anh còn dặn thêm:

“Nhớ chụp cho chú nhiều ảnh.”

“Chụp thì chụp, đến cái mông cũng cho chú chụp luôn.”