Chương 14

Thực tập sinh phía sau mới từ từ buông tay khỏi vách thang máy, lặng lẽ đứng cạnh Trình An.

Lúc này trong thang máy chỉ còn lại bốn, năm người, không gian thoáng hơn chút. Trình An nghĩ nghĩ, rồi đưa ly bánh kem qua, hỏi:

“Cậu có muốn ăn không?”

Thực tập sinh kia hơi kinh ngạc nhìn Trình An, ánh mắt lộ ra chút dè dặt, cẩn trọng. Trình An còn tưởng mình nói chuyện quá nghiêm, mà thực tập sinh thì vốn hay nhát, nên cậu dịu giọng hơn:

“Vừa rồi cảm ơn cậu. Cậu có muốn ăn không?”

Alpha ấy cẩn thận đón lấy ly bánh kem từ tay Trình An, hai má lại ửng đỏ, không rõ là vì xấu hổ hay xúc động.

Mái tóc mái dày gần như che lấp cả mắt Alpha, nhưng Trình An vẫn thấy được nụ cười trên môi cậu ta. Alpha ấy nâng ly bánh kem bằng hai tay như trân bảo, thành kính nói với Trình An:

“Cảm ơn tổ trưởng Trình.”

“Đinh” một tiếng, thang máy đã đến tầng Trình An cần tới. Trình An đi ra trước, mấy người còn lại cũng rời đi, chỉ còn thực tập sinh ấy vẫn đứng trong thang máy.

Khi cửa thang máy khép lại, không gian trở nên tĩnh lặng. Alpha cúi đầu xuống, vươn đầu lưỡi đỏ tươi liếʍ lớp kem béo ngậy, đầu lưỡi thong thả xoay nhẹ nếm vị ngọt, rồi từ từ nuốt xuống cổ họng.

#L tổng lại gọi mèo nhỏ vào văn phòng.

[Không dám tưởng tượng luôn, nếu tôi là cấp trên của mèo mèo, ngày nào tôi cũng sẽ gọi cậu ấy vào văn phòng, làm đủ thứ chuyện.]

[Đầu mèo mèo nhất định phải xoa, móng mèo mèo nhất định phải nghịch.]

[Phải đem mèo nhỏ dỗ đến chết mê chết mệt, ép cậu ấy vào cửa, ghé tai nói: Bảo bối đừng phát ra tiếng, kẻo đồng nghiệp nghe thấy.]

[Cho mèo ngồi lên ghế làm việc của tôi, tôi sẽ liếʍ liếʍ cậu ấy, rồi mèo nhỏ sẽ đá tôi một phát vào mặt, sướиɠ!]

[Nói chung, L tổng mỗi ngày đều gọi mèo nhỏ vào văn phòng, lần nào cũng hơn một tiếng, chắc chắn không đơn giản!]

[Đáng ghét, mèo nhỏ chỉ có thể để tôi hưởng tiện nghi, sao lại để L tổng thừa cơ như thế! Mèo nhỏ chỉ có thể để tôi đến gần!]

(người dùng này phát ngôn vi phạm quy định, đã bị khóa tài khoản 1 giờ)

[Quản trị viên chơi không nổi thì đừng cấm tôi, giỏi thì đừng khóa acc tôi!]

[Hợp lý nghi ngờ quản trị viên chính là L tổng, cứ nhắc đến L tổng là nhột nhột.]

[L tổng nhột nhột.]

(người dùng này phát ngôn vi phạm quy định, đã bị khóa tài khoản 12 giờ)

Trình An trước sau như một báo cáo xong nội dung công việc hôm nay, yên lặng chờ Lục Tuân Chu lên tiếng.

Vì trước đó nghỉ phép mấy ngày, gần đây cũng không có việc gì lớn cần xử lý, nên hôm nay nội dung báo cáo cũng ít hơn mọi khi.

Trình An vừa nói xong, Lục Tuân Chu liền đẩy ly nước bên cạnh về phía hắn.

Trình An đúng là đã khô miệng, liền bưng ly nước uống một ngụm. Đầu ngón tay cậu cảm nhận được độ lạnh nhàn nhạt, nhưng ly nước vẫn còn vương chút hơi ấm. Trình An bèn hai tay ôm ly nước, muốn gom góp chút hơi ấm từ đó.

Khi Lục Tuân Chu ngẩng đầu lên, Trình An cũng vừa ngước mắt nhìn anh.

Môi Trình An hơi ướt, đỏ ửng, hai tay ôm ly nước trước ngực, lông mi cụp xuống, qua cặp kính có thể thấy đôi mắt hơi xám mờ mịt.

Lục Tuân Chu bỗng thấy ngứa tay, muốn lưu lại hình ảnh này. Anh khẽ động ngón tay, đẩy báo cáo sang một bên, rồi nói:

“Tiểu Dịch bị anh trai tôi đưa sang ở vài hôm, em có muốn đi thăm nó không?”

Một khi Lục Tuân Chu nghe báo cáo xong mà không hỏi gì thêm, nghĩa là anh không có nghi vấn gì về nội dung công việc của Trình An.

Trình An âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù Trình An trước đây đã quen biết Lục Tuân Chu từ khi anh còn chưa ngồi vào vị trí này, nhưng mỗi lần đối diện với anh, Trình An vẫn luôn có chút căng thẳng và xa cách. Có lẽ đây là cảm xúc rất đỗi bình thường mà ai cũng có khi đối diện với cấp trên. Cậu lúc nào cũng lo Lục Tuân Chu sẽ phê bình chỗ nào mình làm chưa tốt. Mặc dù đến giờ, tình huống đó chưa từng xảy ra.

“Tiểu Dịch về rồi à.” Trình An chỉ nhẹ nhàng đáp một câu.

Trong đầu cậu thoáng hiện lên gương mặt Lục Hàng Dịch luôn tươi cười, cùng bàn tay nhỏ từng nắm tay cậu, gọi cậu là anh An An.

“Ừ.” Lục Tuân Chu tiếp tục nói, giọng cố tỏ ra tự nhiên:

“Nó rất nhớ em. Vừa về đã nhắc mãi đến em. Nếu có thời gian, em đến thăm nó một chút nhé.”

“Có lẽ phải đợi cuối tuần.” Trình An nói, trong lòng hơi khó xử. Bởi cậu vốn thích cuối tuần sang chỗ Tống Bạc Diễn, nếu đi thăm Lục Hàng Dịch thì e phải gác chuyện đó lại.

“Ngày mai em nghỉ một ngày đi.” Lục Tuân Chu nói.

“Giờ vận hành game đã bán rất ổn định, phản hồi từ người chơi em và đội cũng đã tăng ca chỉnh sửa tối ưu rồi. Thời gian này em không còn việc gì gấp phải lo. Mấy hôm nữa nhân vật mới lên tuyến, em lại bận bịu. Ngày mai cho em nghỉ tạm một hôm, nghỉ ngơi rồi mới lo tiếp. Dạo này em mệt quá rồi.”