Trình An nhìn đồng hồ, giờ đã quét thẻ rồi, xuống dưới mua ly cà phê tỉnh táo chút là vừa đẹp.
Dưới công ty có tiệm cà phê, lúc này ai nấy đều đang vội quét thẻ đi làm, tiệm chắc cũng chưa đông.
Trình An vừa bước vào, tiếng chuông cửa khẽ reo “đinh linh”. Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
“Buổi sáng tốt lành!”
Trình An quay lại nhìn, thấy người đứng đó là một Alpha tóc vàng mặc đồng phục nâu trắng của tiệm.
“Không ngờ anh đến sớm thế, tôi còn chưa kịp chuẩn bị xong đồ.”
Trình An nói:
“Ừ, hôm nay hơi buồn ngủ.”
Nhân viên đưa thực đơn cho Trình An:
“Cà phê đá kiểu Mỹ, không đường không sữa đúng không?”
“Hôm nay cho tôi cà phê nóng.”
“Dạ được.” Đối phương cười rạng rỡ.
Alpha này là sinh viên làm thêm ở quán, Trình An đã gặp cậu ta rất nhiều lần rồi.
Cậu ta lần nào cũng phụ trách phần cà phê của Trình An, đến mức Trình An đã quen mặt.
Khuôn mặt anh tuấn của Alpha luôn nở nụ cười rạng rỡ đầy nhiệt tình, nhìn qua tràn đầy sức sống, ngày nào cũng phấn chấn vui vẻ. Hoàn toàn trái ngược với Trình An mỗi ngày đều uể oải, mệt mỏi, chán nản.
Trình An rất nhiều lần bị Alpha này thu hút ánh mắt.
Dù sao thì cậu cũng rất ngưỡng mộ những người luôn tràn đầy sức sống, tinh thần dồi dào như thế. Còn bản thân cậu lúc nào cũng nhanh chóng thấy buồn ngủ, mệt mỏi.
“Đã làm xong rồi. Xin lỗi để anh đợi lâu.”
Alpha kia cười nói với Trình An.
Trên mặt Trình An vẫn giữ nét thản nhiên, cậu chỉ khẽ đáp:
“Cảm ơn.”
Khi cậu vừa định cầm ly cà phê rời đi, Alpha kia đột nhiên khom người xuống, không biết lôi ra thứ gì từ dưới quầy, rồi vội vàng nói với Trình An:
“Đây là quà tặng hôm nay dành cho khách thân thiết.”
Cậu ta lấy ra một ly bánh kem nhìn vừa ngon vừa đẹp mắt.
Tiệm cà phê này dường như vẫn hay tổ chức mấy hoạt động kiểu vậy, thường tặng quà cho khách, có lúc là bánh ngọt, có khi là thú bông, thỉnh thoảng lại là đồ trang trí. Tuy Trình An cũng thấy hơi khó hiểu sao tiệm lúc nào cũng tặng quà, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chuyện đó hình như cũng chẳng quan trọng, chẳng cần thiết phải hỏi cho rõ ràng làm gì.
Cậu cầm cà phê và ly bánh kem trở lại công ty, bước vào thang máy.
Đúng lúc giờ đi làm, thang máy đông nghịt người ra vào, Trình An chỉ còn cách không ngừng lùi dần vào trong. Người mỗi lúc một nhiều, cậu lo bơ trên bánh kem dính vào quần áo ai đó nên xoay người áp lưng vào góc thang máy, đứng im lặng ở đó.
Thang máy chật chội, người vào người ra liên tục. Văn phòng Trình An ở tận tầng 23, còn phải chịu đựng thêm một đoạn nữa.
Cậu cảm nhận rõ người phía sau không ngừng chen lấn tới gần, bản thân chỉ còn biết thu nhỏ lại không gian quanh mình, gần như dán hẳn vào tường thang máy. Vì muốn bảo vệ ly bánh kem, cậu chỉ có thể hơi hóp bụng lại, nên mông cũng hơi nhô ra sau.
Trình An hơi cúi đầu, muốn xem thử bơ có dính vào quần áo hay làm bẩn thang máy không. Làn da trắng trẻo phía sau gáy lộ ra, mấy sợi tóc đen lòa xòa rơi bên tai.
Khi Trình An đang nghĩ chắc còn phải cố lùi thêm chút nữa, bỗng nhiên có người đứng chắn ngay sau lưng hắn. Đôi tay người đó chống lên vách thang máy trước mặt Trình An, lấy thân mình làm lá chắn, chừa cho Trình An một khoảng không gian nhỏ.
Trình An ngẩng đầu lên, liền bắt gặp một đôi mắt mang chút ngại ngùng, tóc mái màu nâu rủ xuống, tạo thành một mảng bóng mờ trên gương mặt. Thấy Trình An quay sang, người đó nở một nụ cười cũng đầy thẹn thùng.
Trình An nhìn gương mặt kia thấy không quen lắm, liền đoán chắc đây là thực tập sinh mới. Cậu hơi dịch người một chút rồi nói:
“Đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn cậu.”
Được cậu cảm ơn, thực tập sinh kia như thể rất vui, gương mặt vốn có chút thẹn thùng lập tức trở nên rạng rỡ, hai má cũng hơi ửng hồng. Cậu ta nhìn Trình An nói:
“Không sao đâu.”
Vì vị trí này bất tiện nên Trình An không tiện quay hẳn người lại nhìn đối phương, đành tiếp tục giữ tư thế quay mặt vào tường, cúi đầu ngắm cái ly bánh kem trong tay. Vì thế cậu không nhìn thấy vẻ mặt thực tập sinh phía sau, nụ cười hạnh phúc và vui sướиɠ từ từ nở ra trên gương mặt ấy.
Nhưng Trình An lại cảm giác mùi hương trên người cậu ta có phần quen thuộc, chỉ là nhất thời không nhớ ra được ở đâu. Những chuyện cậu cho là không quan trọng, vốn dĩ cậu sẽ không để tâm, cũng chẳng buồn ghi nhớ. Sau đó cậu cũng chẳng nghĩ gì thêm.
Có lẽ nhận ra Trình An thật sự bị chen ép quá mức, thực tập sinh kia vẫn đứng phía sau giúp cậu che chắn, giữ lại cho cậu một khoảng không gian nhỏ. Mãi cho đến khi Trình An nhận thấy xung quanh đã vắng bớt người, cậu mới mở miệng:
“Giờ người vơi rồi.”