Chương 12

Một công ty nhân tài đông đúc giống như Trường Vân, muốn lập một diễn đàn cá nhân hoàn toàn không phải chuyện đùa.

Cái diễn đàn này lúc đầu khi bị phát hiện nhìn qua chẳng khác gì một trang web cá nhân. Chủ trang chỉ có một người, ghi chép toàn là ảnh của Trình An lúc thử nghiệm beta và nhật ký sinh hoạt.

Ban đầu có người nghi ngờ rằng đây là trang web cá nhân do chính Trình An lập ra, nhưng rồi họ lại thấy không giống lắm.

Bởi vì một số bài viết của chủ trang nhìn qua hoàn toàn không giống văn phong của Trình An. Những tấm ảnh đăng lên phần lớn là chụp lén từ những góc khuất, hoặc là kiểu theo dõi, nhìn qua rất biếи ŧɦái. Nhưng lại có thêm một số kẻ khác gia nhập, và chẳng ai tiết lộ trang này cho người ngoài.

[Mèo nhỏ.]

Bài đăng là một tấm hình Trình An hai tay ôm bình giữ nhiệt, thổi khí cho ấm. Hơi nước nóng bốc lên làm mờ cặp kính dày trên mặt cậu, quai hàm hơi phồng lên vì thổi khí, môi bị hơi nước hun đến ửng hồng. Đôi bàn tay mảnh khảnh ôm lấy chiếc bình giữ nhiệt màu xanh biển, càng làm nổi bật làn da trắng nõn mảnh mai.

Người này gọi Trình An là “Mèo”, những kẻ khác cũng bắt chước gọi theo, còn rất thích thú để lại đủ kiểu bình luận bên dưới.

[Ở? Muốn thơm một cái?]

[Miệng nhỏ hơi nhếch lên chính là để cho tôi thơm đó.]

[Trời ơi, không ngờ lại gặp được mèo Mễ ở chỗ này.]

[Tôi đã hạ quyết tâm sắt đá, sẽ không dễ dàng thốt ra mấy chữ kia: Thật sự dễ thương quá!]

[Ở? Tôi đã đến tiệc trà bên sông rồi, chẳng lẽ chuẩn bị ngồi xổm uống “nướ© ŧıểυ mèo” sao?]

Về sau, trang web cá nhân này bị người ta phát triển thành một diễn đàn tư nhân, người khác có thể tự do đăng bài, cũng có thể tự do thảo luận. Nhưng thực tế, vì diễn đàn này vốn được lập ra xoay quanh Trình An, nên nội dung chủ yếu đều liên quan đến cậu. Tuy nhiên, nếu bài viết nào quá mức, lập tức sẽ bị xóa bài và khóa bình luận.

[Đi làʍ t̠ìиɦ cờ gặp được mèo.]

Chủ thớt đăng một tấm ảnh chụp Trình An lúc đi làm.

Trong ảnh, Trình An vừa mới bước vào công ty, mí mắt nặng trĩu, còn ngái ngủ mà quét thẻ vào cửa. Có lẽ thật sự đi hơi vội, cái cà vạt vốn chỉnh tề nay không cột, nút áo sơ mi cũng mở ra, lộ ra chiếc cổ thon gầy, xương quai xanh ẩn hiện dưới cổ áo.

[Tôi làm chứng, mèo buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Tôi đi ngang qua gọi cậu ấy một tiếng, cậu ấy cố gắng ngẩng lên nhìn tôi, giọng mềm nhũn chào buổi sáng. Tôi bị dễ thương quá mà chết mất rồi, cầu xin mèo làm hô hấp nhân tạo cứu tôi đi!]

[Aaaaa sao tôi lại không gặp được chứ, đáng ghét, đúng là tôi đi làm sớm quá mà. Hôm nay chắc mèo ngủ ngon lắm, bằng không lúc tôi tới làm đã gặp được rồi mới phải, aaa!]

[Tiểu mèo tiểu mèo, cậu là một con mèo vây, cậu muốn ngủ trong lòng tôi, để tôi thơm thơm chân nhỏ của cậu nha!]

[Tôi chắc chắn quên quét thẻ rồi, tôi muốn quay xuống một chuyến.]

[Xin lỗi nha, tôi đã thấy mèo vào văn phòng rồi, cậu gặp không kịp đâu.]

[Không ai chú ý hôm nay cổ Tiểu mèo lộ ra sao? Liếʍ rồi, rất thơm.]

[Mấy người Alpha các người đủ rồi đó...]

[Không định hút mèo thì tới đây làm gì? Biến đi!]

[Rốt cuộc ai đổ nhiều tin tức tố lên người Tiểu mèo như vậy? Có thể lễ phép chút không? Hôi quá, tuần nào đi làm cũng thế, như thể thấm vào người Tiểu mèo rồi, từ trong ra ngoài toàn mùi đó.]

[Đừng nói nữa, đã bị mê hoặc, hận không thể đem Tiểu mèo gặm sạch như hạt xoài.]

[Có phải thật sự có người từng đυ.ng vào mèo không? Rốt cuộc là tên lão tặc nào!!!]

Trình An cảm thấy hôm qua mình ngủ ngon quá mức, như thể bù lại cả một vòng thiếu ngủ trước đó. Kết quả là sáng nay suýt chút nữa không nghe thấy tiếng đồng hồ báo thức, chỉ còn cách vội vội vàng vàng chạy đi làm.

Khi ngồi xuống trong văn phòng, cậu mới bắt đầu chậm rãi chỉnh lại cà vạt.

Dù vừa chen qua tàu điện ngầm đông nghịt, mắt hắn vẫn cứ díp lại không mở ra nổi. Trên tàu điện ngầm hình như hắn còn ngủ gục, dựa vào tay vịn mà ngủ luôn.

Lúc tỉnh dậy, hình như có một bàn tay đỡ bên đầu cậu, tránh để đầu đập vào tay vịn. Cậu không kịp cảm ơn đối phương, chỉ đành vội vã xuống tàu rồi chạy về phía công ty.

Giờ yên tĩnh ngồi xuống, trong phòng lại ấm áp, vừa chỉnh xong cà vạt, hắn đã thấy buồn ngủ trở lại.

Được Tống Bạc Diễn mát-xa mấy ngày gần đây, Trình An ngủ rất ngon, ngủ say một giấc không mộng mị. Nhưng một khi bắt đầu làm việc, tình trạng mất ngủ lại có xu hướng quay lại.

“Tổ trưởng?”

Trình An ngẩng đầu lên.

“Đây là tài liệu tổ trưởng ca trước nhờ tôi giao cho anh.”

“Đặt ở đó đi.” Trình An đáp.

Người kia đặt tài liệu rồi rời đi.

Trình An xoa xoa huyệt thái dương.

Vừa nãy tổ viên phải gọi cậu mấy tiếng cậu mới nghe thấy, đầu óc vẫn còn mơ màng.