Chương 9

Hai kẻ bắt nạt ho nhẹ mấy tiếng rồi kiếm cớ rời đi, để lại Thiều Ninh và Ôn Cô đứng lại giữa sân bóng.

Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng ở mép sân, ánh mắt sau làn tóc rũ xuống khẽ nhìn cô, vừa bình tĩnh vừa trầm lặng.

Thiều Ninh luống cuống lục túi, lấy ra một gói khăn giấy chưa bóc đưa cho anh: “Thầy Ôn, đây...”

Anh nhận lấy, giọng nhẹ nhàng: “Cảm ơn. Tôi họ kép, là Ôn Cô.”

“À...” Thiều Ninh đỏ bừng mặt.

Cô dạy ngữ văn mà lại quên mất tên đồng nghiệp, chỉ nhớ mỗi chữ “Ôn”.

Ôn Cô khiêm tốn, lịch thiệp, nói chuyện nhẹ nhàng, chỉ vài câu đã khiến Thiều Ninh cảm thấy gần gũi.

Hai người họ cùng đi về khu dạy học, trên đường cô thỉnh thoảng lén ngước nhìn anh. Tuy dáng vẻ yếu ớt nhưng anh vẫn cao hơn cô hẳn một cái đầu.

Nhận ra ánh nhìn của cô, Ôn Cô quay sang, đôi mắt có màu quá nhạt khẽ chạm vào ánh nhìn của cô.

Thiều Ninh vội quay đi, đây là lần đầu tiên cô thấy một đôi mắt có màu nhạt đến vậy, giống như hai viên ngọc quý hiếm, trong suốt mà lạnh lẽo.

Chuyện nhỏ sáng nay khiến Thiều Ninh nhìn rõ bản chất của hai người đồng nghiệp kia, ngoài ra cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến cô.

Đêm đó, cũng không có hồn ma nào đến quấy rầy cô.

Cô đang ngủ thì bị âm báo tin nhắn đánh thức.

Thiều Ninh mơ màng cầm điện thoại lên xem, mắt híp lại để nhìn, là tin nhắn từ hiệu trưởng.

[Đừng lan truyền tin đồn! Mọi chuyện chờ cảnh sát thông báo!]

[Quản trị viên đã bật chế độ cấm chat toàn nhóm.]

Cái gì vậy?

Cô kéo lên xem các tin nhắn trước đó, trong đó có mấy chữ “có người chết”.

Thiều Ninh lập tức tỉnh táo hẳn, ngồi bật dậy, đọc kỹ từng tin một.

Thầy Tôn, người mà cô gặp sáng nay đã chết.

Thiều Ninh ngay lập tức nghĩ đến Ôn Cô, người mà từng có xung đột thầy Tôn.

Cô lướt qua các tin nhắn, nhíu mày lại.

Theo nội dung trò chuyện trong nhóm, cái chết của thầy Tôn có liên quan đến vụ án gϊếŧ người hàng loạt.

Giống như các nạn nhân trước, anh ta cũng bị cưa điện cắt thành nhiều mảnh.

Thiều Ninh tắt điện thoại, những hình ảnh quá đỗi máu me khiến dạ dày cô quặn lên, suýt chút nữa nôn ra.

Sáng hôm sau, cảnh sát đến trường để điều tra vụ án.

Vì Thiều Ninh từng tiếp xúc với nạn nhân nên cô cũng bị gọi đến để hỏi chuyện.

Trong lúc chờ đợi, thầy Ôn Cô ngồi đối diện cô.

Trái với vẻ căng thẳng, bồn chồn của Thiều Ninh, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, ánh mắt cụp xuống, hàng mi dài phủ một bóng cong tinh tế lên đôi đồng tử nhạt màu.