Chương 3

Biểu cảm ấy rơi vào mắt Thiều Ninh, cô thầm đoán, trông hắn giống hệt một thiếu gia được nuông chiều nửa đời, không ngờ lại bị phá sản mà phải trôi dạt đến nơi này.

Nếu không phải thiếu gia thật, thì chắc là “thiếu gia giả” bị đuổi ra khỏi nhà giàu.

Chỉ trong chưa đến nửa phút, Thiều Ninh đã tự dệt nên cả một cuốn tiểu thuyết trong đầu mình.

Yến Trinh nhận ra ánh nhìn của cô, đôi mắt lạnh nhạt lặng lẽ dừng lại trên người cô.

Thiều Ninh vội thu ánh mắt lại, bước vào trong căn phòng và mở cửa sổ ra, để cho mùi ẩm mốc trong phòng tản bớt đi.

Hai người cùng dọn dẹp suốt cả buổi sáng, căn phòng đã sạch sẽ hơn nhiều.

Thiều Ninh chảy rất nhiều mồ hôi nên đi tắm trước.

Khi cô ra ngoài, Yến Trinh đã làm xong phần dọn dẹp còn lại.

Trên chiếc bàn dài trong phòng khách có thắp một ngọn nến thơm màu tím, khói hương mỏng manh bay lên, mùi hương giống hệt mùi trên người hắn.

Cô vừa lau tóc, vừa gật đầu với người đang đẩy cửa bước vào: “Tôi là Thiều Ninh.”

Yến Trinh không nhìn về phía cô, áo khoác dài mang theo hơi lạnh ngoài trời, tay xách túi đồ đi thẳng vào bếp: “Yến Trinh.”

Thiều Ninh vốn không giỏi giao tiếp, đối diện với người lúc nào cũng lạnh mặt như Yến Trinh, cô chẳng biết phải nói gì, chỉ lặng lẽ ngửi mùi khói bếp, vừa sấy tóc vừa đợi hắn nấu xong để mình vào đun nước, pha mì gói ăn.

Cô tính toán tiền ăn trong tháng này, nghĩ rằng cuối tháng có thể thưởng cho mình một bữa ngon.

Nhưng thôi, chắc để dành tiền mua một chiếc áo khoác mới thì hơn, mùa đông sắp tới rồi.

Trong đầu Thiều Ninh đã nhanh chóng lập xong kế hoạch “trải qua mùa lạnh” của mình.

Đợi tiếng động trong bếp nhỏ dần, Yến Trinh bưng ra hai phần cơm nóng.

Thiều Ninh ngồi trước bàn ăn, hai tay xoắn lấy vạt áo nhăn nhúm, cảm giác vừa ngại ngùng vừa bất ngờ.

Như hiểu được suy nghĩ của cô, Yến Trinh đưa qua một tờ hợp đồng.

Trên đó ghi chi tiết các điều khoản của việc ở ghép, tỉ mỉ đến mức cả tiền nước, tiền điện cũng được liệt kê rõ ràng.

Vì hắn dùng điện nước nhiều hơn, nên chủ động nhận luôn việc nấu ăn.

Thiều Ninh nghĩ, không cần trả tiền ăn thì đúng là chuyện tốt không thể tốt hơn, đây đúng là món quà rơi từ trên trời xuống.

Sau khi ăn cơm xong thì cô vui vẻ ký tên vào hợp đồng.

Khi cô chuẩn bị đi ngủ, trong phòng tắm vẫn còn tiếng nước chảy ào ào.

Cô trở về phòng mình, ngã xuống chiếc giường mềm mại, toàn thân đau nhức được thả lỏng ra.