Chương 19

Thiều Ninh kéo chăn lên.

Cô liếc nhìn Yến Trinh bằng khóe mắt, tự hỏi khi nào hắn sẽ rời đi.

Ánh mắt Yến Trinh sâu thẳm, lại dừng trên bức ảnh của Thiều Ninh đặt trên tủ đầu giường.

"Tôi muốn ngủ..."

"Cô từng cắt tóc à?"

Hắn cắt ngang lời cô.

Thiều Ninh nhìn theo ánh mắt hắn, thấy chính mình với kiểu tóc tệ hại thời trung học cơ sở.

Cô chạm vào đầu mũi, mặt đầy vẻ ngượng ngùng: "Ừm."

Thiều Ninh chưa từng đến tiệm cắt tóc, hầu hết thời gian cô đều tự mình cầm kéo, cắt một nhát là xong.

Hồi trung học cơ sở, vì thèm ăn quà vặt, cô chủ động cắt mái tóc dài ngang eo để bán, đổi lấy chút tiền tiêu vặt.

Các cô thợ cắt tóc sẽ không quan tâm đến kiểu tóc của cô mà chỉ cắt thật sâu.

Điều đó khiến Thiều Ninh phải chịu đựng mái tóc bù xù suốt ba năm cấp hai, sau đó mới nuôi lại được.

Cô không hối hận, dù sao đồ ăn vặt cũng đã vào bụng rồi.

Nhận thấy ánh mắt của Yến Trinh, cô hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Hắn không trả lời câu hỏi đó: "Cô không sợ người kia quay lại sao?"

Cô quay đầu nhìn ra cửa sổ mục nát, lòng thót lại.

"Hơi sợ, nhưng không thể không ngủ được chứ."

Thiều Ninh bẻ viên thuốc làm đôi, chuẩn bị uống với nước thì Yến Trinh lấy cốc nước khỏi tay cô.

"Nước lạnh rồi."

Hắn cầm cốc nước, đồng thời lấy luôn cả thuốc của cô đi: "Sang phòng khác ngủ đi."

Thuốc và cốc nước đều bị lấy đi, nhìn thấy bước chân hắn đang rời đi, Thiều Ninh nhô đầu ra hỏi: "Vậy anh ngủ ở đâu?"

"Phòng khách."

Thiều Ninh chuyển sang phòng của Yến Trinh.

Phòng của Yến Trinh toàn tông màu lạnh, những ngày nắng hắn không thích mở cửa sổ, hơi lạnh trong phòng không thoát ra được, đọng lại dưới sàn nhà.

Thiều Ninh ôm chăn đứng trước căn phòng không bật đèn, cảm thấy trước mắt không giống một tổ ấm áp của con người, mà giống một hang động lạnh lẽo của loài vật nào đó hơn.

Quái vật sống trong hang động mời cô vào làm khách.

Sau vài lần cân nhắc, Thiều Ninh đồng ý.

Cô thay ga trải giường và chăn, khi nằm xuống có một mùi hương thanh mát xộc vào mũi.

Mùi không quá nồng cũng không quá nhạt, cô không chắc đó là mùi nước hoa hay pheromone của omega.

Yến Trinh ôm chăn ra phòng khách, trước khi đi đã để lại cốc nước cho cô.

Cảm nhận được miệng cốc ấm áp, má Thiều Ninh hơi nóng lên, cô quay người nhắm mắt ngủ.

Thiều Ninh mơ một giấc mơ rất dài.

Trong tay nặng trĩu, Thiều Ninh cúi đầu, thấy mình đang cầm một cây gậy hỷ màu đỏ đen.